“Nương, nương…” Bùi Uyển Từ gọi không giữ được Lữ Vãn Vãn, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt.

Kiếp trước nàng chính là như vậy, bị Lữ Vãn Vãn nuôi đến mức chỉ biết tranh đấu trong nội trạch, chỉ nghĩ đến việc cướp đoạt mọi thứ của Bùi Ngữ Yên.

Từ y phục trang sức khi còn nhỏ, vàng bạc châu báu, đến cả trên yến tiệc ai nổi bật hơn, cũng phải so bì một phen.

Một khóc hai nháo ba thắt cổ, cộng thêm dáng vẻ tủi thân yếu đuối.

Thứ vốn thuộc về Bùi Ngữ Yên, liền có thể biến thành của Bùi Uyển Từ nàng.

Tạm không nói cách làm đúng hay sai.

Bùi Uyển Từ là sau khi chết, hồn phách vẫn đi theo Bùi Ngữ Yên năm năm, mới dần dần nhận ra có điều không đúng.

Dường như từ nhỏ đến lớn, đều là nàng chiếm thế thượng phong, nhưng dường như chưa bao giờ nàng thật sự chiếm được thế thượng phong.

Chỉ cần nàng chiếm lợi của Bùi Ngữ Yên, nhất định sẽ gặp xui xẻo.

Không phải bị thương thì là sinh bệnh, hoặc là nha hoàn, thú cưng bên cạnh nàng xảy ra chuyện.

Ngược lại Bùi Ngữ Yên, mỗi lần nhìn như chịu uất ức, nhưng luôn có thể nhận được nhiều thứ tốt đẹp hơn.

Bùi Uyển Từ lẩm bẩm: “Dù thế nào, sau này ta cũng phải ôm chặt đùi tỷ tỷ!”

Nha hoàn Hạnh Vũ bưng chén trà vào, hầu hạ Bùi Uyển Từ uống trà xong, cẩn thận hỏi: “Cô nương… Bích Ngô tỷ tỷ nàng…”

Bùi Uyển Từ lúc này mới nhớ đến Bích Ngô, sắc mặt trầm xuống, hỏi: “Nàng ta ở đâu?”

“Bị đánh gậy, đoán chừng phải dưỡng thương một thời gian dài mới khỏi.”

Đều là đại nha hoàn, nhưng Hạnh Vũ không lanh lợi bằng Bích Ngô, vì vậy ngày thường Bùi Uyển Từ càng yêu thích Bích Ngô hơn, đi đâu cũng mang theo Bích Ngô.

Hạnh Vũ đối với Bích Ngô cũng rất tôn trọng, bây giờ nhắc tới, mắt đã ngấn nước.

Không nhịn được oán trách một câu.

“Tướng quân cũng quá tàn nhẫn rồi, lại không phải ở trong quân, sao có thể đánh gậy chứ?”

Nàng còn tưởng là chuyện cô nương hãm hại Đại tiểu thư bị phát hiện, Vệ tướng quân vì trút giận cho Đại tiểu thư nên mới trách phạt nha hoàn bên cạnh cô nương.

Bùi Uyển Từ nhìn Hạnh Vũ. Kiếp trước không lâu sau xảy ra một số chuyện, Hạnh Vũ vì nàng mà nhiễm bệnh, lại vì không muốn liên lụy nàng nên một mình đi tìm chết.

Nàng vẫy tay để Hạnh Vũ tới đỡ mình: “Ta đi thăm Bích Ngô.”

Hạnh Vũ giật mình: “Cô nương, hay là đợi thân thể người khá hơn rồi hãy đi.”

Bùi Uyển Từ kiên quyết đứng dậy.

Sau khi trùng sinh, nàng có quá nhiều chuyện phải mưu tính. Loại nha hoàn đã sớm có hai lòng như Bích Ngô, xử lý sớm nàng mới an tâm.

Bích Ngô bị đánh mười gậy thật mạnh, đau đến cả người sắp ngất đi.

May mà Vệ tướng quân nói nàng ta là nha hoàn hầu phủ, đã đưa nàng ta về.

Bây giờ nàng ta nằm sấp trên giường cũng không dám nghỉ, trong đầu nghĩ làm sao mới có thể dỗ cô nương không trách tội mình.

Chỉ cần không bị cô nương bán đi, Tam tiểu thư nhất định sẽ cứu nàng ta.

Vừa nghĩ như vậy, cửa phòng đã bị đẩy ra, giọng Hạnh Vũ truyền đến.

“Bích Ngô tỷ tỷ, cô nương đến thăm tỷ.”

Bích Ngô hoảng hốt trong lòng, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Bùi Uyển Từ.

Nhưng chỉ trong chốc lát, nàng ta đã đổi thành vẻ mặt đáng thương, nhỏ giọng khóc lóc: “Cô nương, nô tỳ biết sai rồi…”

Bùi Uyển Từ ngồi trên ghế dài cạnh giường, cứ bình tĩnh nhìn Bích Ngô trên giường như vậy.

Bích Ngô nước mắt lưng tròng: “Cô nương, nô tỳ thật sự biết sai rồi, cầu xin cô nương cho nô tỳ thêm một cơ hội.”

Người chấn kinh nhất vẫn là Hạnh Vũ.

Vậy Bích Ngô bị phạt không phải vì cô nương, mà là nàng ta làm sai chuyện?

Chuyện gì?

“Ngươi nói xem, ngươi sai ở đâu?” Bùi Uyển Từ nhàn nhạt hỏi.

Bích Ngô không muốn nhận lỗi trước mặt Hạnh Vũ, nhưng thấy Bùi Uyển Từ không có ý để Hạnh Vũ ra ngoài, nàng ta cũng chỉ có thể cắn môi.

“Là nô tỳ… nghe lời Tam tiểu thư, cảm thấy… trừ bỏ Đại tiểu thư thì tốt hơn cho cô nương, nên mới…”