Bà kéo Bùi Uyển Từ qua cùng quỳ xuống.

“Không chỉ không khỏi, hôm qua nó biết hầu gia phạt Đại tiểu thư, nói rõ ràng người phạm lỗi là nó, cho nên cũng đi theo chịu phạt.”

Bùi Đồng Phong chấn kinh. Ông vốn đã thiên vị yêu thương Bùi Uyển Từ, nếu không cũng sẽ không vừa nghe động tĩnh đã phạt Bùi Ngữ Yên.

Vì vậy ông cũng chẳng còn lo phạt hay không phạt Bùi Nguyệt Châu, cúi người đỡ Bùi Uyển Từ.

“Sao chân bị thương lại không khỏi được? Uyển Từ đừng lo, lát nữa cha sẽ dâng thẻ mời ngự y, nhất định chữa khỏi chân cho con.”

Bùi Ngữ Yên cũng nước mắt giàn giụa: “Uyển Từ, tỷ tỷ sao có thể trách muội chứ? Là tỷ tỷ không tốt. Nếu ngày thường tỷ tỷ nhường muội nhiều hơn một chút, muội sẽ không sinh ra tâm tư khác. Sau này tỷ tỷ nhất định sẽ chăm sóc muội thật tốt.”

Bùi Uyển Từ kiên quyết không chịu đứng dậy.

Dù sao người phạm lỗi, đương nhiên phải quỳ nhận lỗi rồi.