“Mẹ! Cứu con với mẹ!”

Tiếng kêu thảm thiết của Trần Châu vang vọng khắp hành lang.

Luật sư Chu bước đến trước mặt mẹ chồng, nhìn bà ta từ trên cao xuống.

“Bà cụ, đừng vội, bà cũng không chạy được đâu. Với tư cách đồng phạm, lệnh tạm giữ của bà sẽ có vào chiều nay.”

8

Mẹ chồng ngồi bệt dưới đất, toàn thân run như cầy sấy.

“Không thể nào… con trai tôi là sinh viên đại học, sao nó có thể vào tù được…”

Bà ta lẩm bẩm như người mất hồn, vừa bò vừa lùi ra cửa phòng bệnh, định lén trốn đi.

“Đứng lại.”

Ba tôi lạnh giọng quát.

Hai vệ sĩ ở cửa lập tức chặn kín đường của bà ta.

Ba tôi quay sang luật sư Chu.

“Chuyện trên mạng xử lý xong chưa?”

Luật sư Chu gật đầu, đưa máy tính bảng cho tôi.

“Chủ tịch Lam yên tâm, bộ phận truyền thông của tập đoàn Lam thị đã tiếp quản toàn bộ dư luận.”

Trên màn hình, buổi livestream bôi nhọ tôi mà Trần Châu mở nửa tiếng trước đã bị phong tỏa toàn mạng.

Thay vào đó là một thông báo làm rõ cực kỳ cứng rắn do tài khoản chính thức của tập đoàn Lam thị đăng tải.

Không có bất kỳ lời than thở nào, chỉ có ba bản tài liệu quét rõ nét.

Bản thứ nhất là “Thỏa thuận thêm tên vào sổ nhà” có dấu vân tay dính máu của tôi.

Bản thứ hai là “Thông báo thúc giục nộp phí do sản phụ băng huyết” do bệnh viện cấp, cùng với bản “sao kê ngân hàng hoàn lại hai mươi vạn” của Trần Châu đúng cùng thời điểm.

Bản thứ ba là “Giấy đồng ý phẫu thuật cắt bỏ một phần tử cung” có đóng dấu đỏ.

Ba bằng chứng thép vừa được công bố, dư luận trên toàn mạng lập tức đảo chiều như một vụ nổ hạt nhân.

Top tìm kiếm số một ngay lập tức biến thành

#Âm mưu giết người trước cửa phòng sinh#.

Bình luận cũng đảo chiều hoàn toàn:

【Trời ơi! Đây đâu phải sinh con, đây rõ ràng là bẫy giết người!】

【Lúc vợ băng huyết mà còn rút tiền cứu mạng của cô ấy? Thằng đàn ông này sao không xử tử luôn đi!】

【Cả nhà chồng toàn quỷ dữ, đề nghị xử bắn ngay!】

Rầm!

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị ai đó đẩy mạnh từ bên ngoài.

Em trai chồng Trần Hạo hùng hổ xông vào, tay nắm chặt tờ “Thỏa thuận sang tên xe” đã bị vò nhăn.

Hắn còn chưa nhìn rõ tình hình trong phòng, đã chỉ thẳng vào mũi tôi mà chửi.

“Lam Lam! Con đàn bà khốn kiếp, cô chơi tôi phải không!”

“Anh tôi nói hôm nay sẽ chuyển hai mươi vạn tiền sính lễ cho tôi, kết quả anh ta vừa hoàn tiền lại cho bệnh viện! Vợ tôi bây giờ đang đòi phá thai hủy hôn!”

“Mau giao chìa khóa chiếc Porsche đó cho tôi! Tôi đem đi thế chấp vay tiền!”

Mẹ chồng thấy con trai út đến, như vớ được cọng rơm cứu mạng, bò lết tới ôm chặt chân hắn.

“Hạo Hạo à! Mau chạy đi! Họ báo cảnh sát bắt anh con rồi!”

Trần Hạo sững lại, nhìn đám vệ sĩ và luật sư đầy phòng, lúc này mới nhận ra có điều không ổn.

Nhưng hắn nhìn tờ thỏa thuận có dấu vân tay của tôi trong tay, lại cứng cổ ưỡn ngực.

“Bắt anh tôi làm gì! Đây là giấy trắng mực đen có dấu tay đàng hoàng! Chiếc xe này bây giờ là của tôi!”

“Nhà họ Lam các người giàu như vậy, thiếu gì một chiếc xe! Mau giao chìa khóa ra, nếu không tôi ra tòa kiện các người!”

Nhìn bộ mặt cướp còn la làng của hắn, tôi không nhịn được cười lạnh.

“Kiện tôi à? Được thôi.”

Tôi nhướng mày nhìn luật sư Chu.

“Luật sư Chu, dạy cậu ta cách kiện đi.”

Luật sư Chu bước lên.

“Ông Trần Hạo, cảm ơn ông đã chủ động mang chứng cứ quan trọng này tới.”

Trần Hạo ngơ ngác.

“Anh nói gì vậy?”

Giọng luật sư Chu đột nhiên cao lên.

“Bản ‘Thỏa thuận sang tên xe’ này là do Trần Châu và mẹ ông, khi cô Lam Lam sắp sinh, đau đớn không chịu nổi, dùng việc cản trở cấp cứu y tế để uy hiếp, ép cô ấy ký!”

“Chiếc Porsche này hiện được định giá thị trường là một triệu hai trăm nghìn tệ.”

“Căn cứ điều 270 Bộ luật Hình sự, với mục đích chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp, dùng đe dọa hoặc uy hiếp để cưỡng đoạt tài sản có giá trị đặc biệt lớn, sẽ bị phạt tù trên mười năm!”

Mặt Trần Hạo lập tức tái mét, tay run lên, tờ thỏa thuận rơi xuống đất.