Ta dứt khoát ra tay, một đao giết sạch cả ba, đoạn thảnh thơi tiến vào phòng Ôn Thiên Đồng.
Ngắm nhìn bài trí trong phòng đôi chút.
Rồi ôm lấy chiếc bình sứ tinh xảo nhất trên giá sách, thong thả bước đến bên giường nơi Ôn Thiên Đồng đang say ngủ.
Ta từng nghĩ đến muôn vàn cách giết hắn.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc thấy hắn chẳng khác gì lũ công tử bột kia, chết kiểu gì cũng thế, cùng một loại người.
Nghĩ vậy, ta đánh thức hắn dậy.
Ôn Thiên Đồng tỉnh dậy kinh hoảng nhìn ta.
Hắn định la lên, mới phát hiện miệng đã bị bịt kín.
Ta tháo mặt nạ xuống, để lộ gương mặt giống hệt hắn.
“Ôn Thiên Đồng, ngươi nhận ra ta chứ?”
Ánh mắt hắn lúc đầu ngỡ ngàng.
Ngay sau đó, như nhìn thấy thứ gì cực kỳ kinh khủng, hắn liền giãy dụa kịch liệt.
Hắn đã nhận ra ta rồi.
Ta cảm thấy thật vui sướng.
Ta và Ôn Thiên Đồng là huynh đệ song sinh.
Đời trước, hắn vô cùng căm ghét gương mặt giống hệt mình của ta.
Từng nói: “Chính vì ngươi giống ta, nên Thiên Dao mới không thèm để ý tới ta! Ta không muốn thấy ngươi nữa!”
Về sau ta bị nhốt vào tiểu viện, hắn liền cùng ba tiểu đồng kia rạch nát mặt ta.
Giờ đây, từng mũi từng mũi, ta khâu kín hai mắt hắn lại.
Từ nay về sau, hắn quả thực chẳng còn nhìn thấy gương mặt ta nữa.
7
Đầu của Ôn Thiên Đồng, bị ta khâu miệng khâu mắt, đặt lên miệng bình sứ.
Ta định đặt lại lên giá sách.
Lại nghĩ ra một chủ ý khác.
Sáng hôm sau, khi bữa ăn đã lâu mà chẳng thấy bóng dáng Ôn Thiên Đồng đâu, Trường Hưng hầu liền sai người đi gọi.
Phát hiện cửa viện đã bị khóa kín, không ai đáp lời.
Gia nhân sinh nghi, vội vàng đến bẩm báo với Trường Hưng hầu.
Trường Hưng hầu thất kinh, đánh rơi bát đũa, vội vã chạy tới.
Cửa viện bị phá, mọi người hít một hơi lạnh thấu tim.
Ba tiểu đồng nằm chết trong sân, máu nhuộm đất đỏ au.
Chính giữa sân là chiếc bình sứ Ôn Thiên Đồng từng bỏ bạc ngàn mua về.
Trước kia, Ôn Thiên Dao thường cắm hoa nhỏ vào đó.
Mà nay, thứ được cắm lên lại là thủ cấp của Ôn Thiên Đồng.
Ta ẩn mình trong đám đông, nhìn cảnh mọi người gào khóc thảm thiết, chỉ cố mà bịt miệng không bật cười thành tiếng.
Cả hầu phủ một mảnh u ám tang thương.
Kẻ hầu người hạ nào chưa ký chết khế đều bỏ chạy cả.
Thôi Nguyệt Nhi cũng có ý bỏ đi.
Nhưng nàng lại càng muốn làm hầu phu nhân.
Nàng nhìn rõ mọi việc.
Biết rằng kẻ ra tay là nhằm thẳng vào đám con của Trường Hưng hầu và phu nhân.
Nàng thậm chí còn nghĩ, nếu bọn họ chết sạch, thì đứa nhỏ trong bụng nàng mới có thể kế thừa tước vị.
Vì thế, dù cái chết của Ôn Thiên Đồng thê thảm đến đâu, nàng cũng cắn răng nán lại.
Quay sang Trường Hưng hầu nhỏ nhẹ: “Lúc nguy nan thế này, thiếp chẳng đành lòng để hầu gia một mình gánh vác.”
Cái chết của Ôn Thiên Đồng vốn được giấu kín không cho phu nhân biết.
Nhưng ta không cam lòng để bà bị che mắt.
Đêm đó, ta đánh ngất nha hoàn trong phòng bà.
Rồi khoác lên người y phục của Ôn Thiên Đồng, máu me đầy mặt, xuất hiện trước mặt bà.
Phu nhân không thể nói năng, chẳng thể cử động.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn “Ôn Thiên Đồng” trước mặt thất khiếu đổ máu, chết chẳng nhắm mắt.
Nước mắt, nước mũi, nước dãi hòa vào một chỗ.
Ta vốn nhập vai rất đạt.
Nhưng nhìn một màn ấy lại cảm thấy chán ghét.
Đời trước, ta từng toàn thân thương tích, mặt mũi tàn tạ mà quỳ gối trước mặt bà cầu cứu.
Vậy mà bà chỉ lạnh lùng căn dặn nha hoàn bên người: “Trói nàng lại, bộ dạng này sẽ dọa sợ thiếu gia tiểu thư.”
Ta cất tiếng khàn đặc, nói:
“Mẫu thân, thương tích trên thân ta vốn là do bọn họ gây nên.”
“Bọn họ chỉ hận chưa ra tay đủ nặng, thì sao có thể nói là sợ hãi được chứ?”
“Nếu đã không muốn thấy ta, hà tất phải đưa ta về?”
Phu nhân hầu phủ chau mày, nha hoàn bên cạnh liền giáng cho ta một cái tát nảy lửa.