Tôi bước qua lối đi, dừng lại cách ông ta ba bước chân.
Nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Ông ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi mất ba giây.
Đồng tử đột nhiên giãn to.
Phản ứng đó rất thú vị.
Giống như có một dây thần kinh nào đó trong não bị đứt phựt.
“Mày…”
“Ba năm không gặp, không nhận ra sao?”
Môi ông ta bắt đầu run rẩy.
Châu Lệ Hoa lảo đảo đứng lên từ ghế, lếch thếch bước tới, níu chặt lấy cánh tay Cố Kiến Bình.
“Ông Cố… Nó, nó là…”
“Đứa trẻ 145 điểm, đứng đầu thành phố, bị hai người xài sạch điểm tín nhiệm để trả hàng đây.”
Tôi giúp bà ta làm một bài tự giới thiệu ngắn gọn.
“Tôi tên Thẩm Diễn. Tên cũ là Cố Diễn.”
Cái tên này như quả bom nổ tung trong hội trường.
“Thẩm Diễn chính là Cố Diễn?” “Chính là đứa con ruột bị bọn họ bỏ rơi?” “Vứt một đứa 145 điểm đi để nhận một đứa 7 điểm, chỉ để lừa tiền trợ cấp?”
Tiếng bàn tán nổi lên như sóng trào.
Máu trên mặt Cố Kiến Bình đã rút sạch không còn một giọt.
Ông ta chỉ tay lên màn hình lớn, giọng run bần bật: “Mày… mày làm giả! Cái này là đồ giả! Mày…”
“Chi tiết sử dụng quỹ trợ cấp Liên bang, từng khoản một đều được Trung tâm Tài chính Liên bang kiểm toán,” giọng tôi không lớn, nhưng giữa hội trường tĩnh lặng, mọi người đều nghe rõ từng chữ: “Tôi không có khả năng làm giả. Nhưng ông, ông có khả năng biển thủ.”
Ngón tay ông ta khựng lại giữa không trung.
Không thể bỏ xuống được.
Châu Lệ Hoa buông tay chồng ra, lùi lại một bước.
Trên mặt bà ta không phải là sự sợ hãi.
Mà là thứ tồi tệ hơn cả sợ hãi.
Đó là cảm giác khi nhận ra mình đang đứng bên bờ vực, cúi đầu nhìn xuống mới thấy mặt đất dưới chân đã biến mất tự lúc nào.
Thái Điềm Điềm — cô bé bị họ kéo tới làm đạo cụ diễn kịch — đang ngồi ở góc trong cùng của hàng ghế sau.
Con bé lặng lẽ cúi đầu, dùng ngón tay cứ chà đi chà lại một chiếc cúc trên váy.
Ánh mắt tôi dừng lại trên người con bé một giây.
Ống tay áo của chiếc váy đã sờn rách.
Chiếc váy đó, ba năm trước tôi đã từng thấy trong lịch sử mua sắm của bọn họ.
Là chiếc váy Châu Lệ Hoa mua ở khu hàng giảm giá với giá 120 tệ.
4,8 triệu tiền trợ cấp.
Và một chiếc váy 120 tệ.
Ông Trưởng phòng Giáo vụ trên bục nuốt nước bọt một cách khó nhọc.
“Em Thẩm Diễn… Chuyện này, nhà trường… nhà trường sẽ báo cáo lên Liên bang——”
“Không cần đâu.”
Tôi cất thiết bị liên lạc đi.
“Đã báo cáo rồi.”
Chương 6
Mọi chuyện bùng nổ với tốc độ nhanh hơn tôi dự kiến.
Hiệu suất của bộ phận Thanh tra Liên bang vốn luôn bị chê chậm chạp, nhưng khi dính đến việc biển thủ quỹ trợ cấp cấp S, tốc độ xử lý lập tức được đẩy lên mức tối đa.
Ngay chiều ngày Phụ huynh, tổ thanh tra cộng đồng Liên bang đã ập đến nhà Cố Kiến Bình.
Tối hôm đó, hạng tín nhiệm xã hội của họ bị giáng từ S xuống thẳng D.
Cấp D, trong hệ thống của Liên bang, có nghĩa là:
Trợ cấp nhà ở bị hạ xuống mức thấp nhất, không quá 40 mét vuông.
Hạn chế di chuyển, không được mua xe cá nhân.
Hạn chế việc làm, không được làm các công việc từ cấp quản lý trở lên.
Tài nguyên giáo dục cho con cái bị xếp vào hàng bét.
Và điều tàn nhẫn nhất ——
Quyền nuôi dưỡng Thái Điềm Điềm, sau khi Ủy ban Liên bang xem xét, đã được phán quyết giao lại cho Trung tâm Giáo dục Đặc biệt Liên bang quản lý.
Đêm tin tức được công bố, tôi đang ngồi trong phòng sách xem báo cáo.
Trình Qua bưng một bát mì bước vào, đặt lên bàn.
“Ăn đi.”
“Bát to quá.”
“Ăn xong rồi nói.”
Tôi gắp một đũa mì.
“Tiểu gia, có chuyện này không biết có nên nói cho cậu không.”
“Nói đi.”
“Ông bố ruột của cậu, sau khi xảy ra chuyện đã chạy vạy khắp nơi tìm quan hệ hòng lật ngược thế cờ. Tìm ba người, bị cả ba từ chối. Chiều nay ——”
Anh ta ngừng một lát.
“Chiều nay thì sao?”
“Ông ta dẫn mẹ ruột cậu, quỳ ở cổng trường, đòi gặp cậu.”
Đũa trên tay tôi khựng lại trên miệng bát.
“Đòi gặp tôi?”
“Ừ. Quỳ hơn hai tiếng đồng hồ. Bảo vệ ra đuổi ba lần, họ nhất quyết không đi. Xung quanh đông người đứng xem lắm, có người còn quay video nữa.”
“Ông ta quỳ nói cái gì?”
Trình Qua móc điện thoại ra, mở một đoạn video.
Trong màn hình, Cố Kiến Bình quỳ gối trên bậc thềm trước cổng trường, bộ vest bám đầy bụi, sợi dây chuyền vàng lệch sang một bên.
Châu Lệ Hoa quỳ bên cạnh, lớp trang điểm nhòe nhoẹt, hai mắt sưng húp như quả đào.
Cố Kiến Bình nhìn thẳng vào ống kính máy quay, giọng khản đặc:
“Diễn Diễn! Bố biết lỗi rồi! Bố không nên làm vậy! Con quay về đi! Con về đây, chúng ta vẫn là người một nhà! Bố xin lỗi con! Bố quỳ xuống xin con!”
Ông ta dập đầu một cái.
Trán đập xuống nền đá nghe đánh “cốp”.
“Con về đi… Con về, bố sẽ nghe lời con hết…”
Người đi đường đứng xem xì xào bàn tán:
“Chính là cái lão vứt bỏ đứa con ruột 145 điểm đây hả? Đáng đời.”
“Khóc lóc cái gì, lúc từ mặt con sao không khóc đi?”
“Nghe nói đứa nhỏ bây giờ làm thiếu gia nhà họ Thẩm rồi… chậc chậc.”
Video chuyển cảnh sang mặt Châu Lệ Hoa.
Miệng bà ta cứ lẩm bẩm, nhưng không nói thành câu hoàn chỉnh.
“…Diễn Diễn… Mẹ xin lỗi con… Mẹ… thực sự…”
Nói đoạn bà ta bật khóc, khóc đến toàn thân run rẩy, nước mắt hòa cùng son phấn tèm lem khắp mặt.