Video trên màn hình lớn đã được che những vị trí nhạy cảm, nhưng khuôn mặt quyến rũ lấy lòng của Tần Thiến Thiến vẫn hiện lên vô cùng rõ ràng.
Sắc mặt cô ta trắng bệch, chạy lên sân khấu cố gắng che chắn:
“Không được nhìn, tất cả đều không được nhìn!”
Sau đó cô ta suy sụp gào lên:
“Ai chiếu vậy, tắt đi cho tôi!”
Khách khứa mỉm cười xem kịch, chú rể Cố Lâm Xuyên sững sờ tại chỗ.
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng, giống như bảng pha màu.
Có lẽ anh ta không ngờ cô gái được mình đặt trên đầu quả tim, người từng cùng anh ta chịu khổ.
Lại mang đến cho anh ta một bất ngờ lớn như vậy.
Trong hôn lễ long trọng này.
Cô dâu khóc nhòe lớp trang điểm.
Sắc mặt chú rể đen như than.
Tiếng cười của khách khứa giống như những lưỡi dao, từng nhát đâm thủng lòng tự trọng của Cố Lâm Xuyên.
Người dẫn chương trình đầy khó xử, không biết có nên bước lên sân khấu hay không.
Cuối cùng vẫn là Cố Lâm Xuyên tự tay rút phích cắm, phòng tiệc mới yên tĩnh trở lại.
Anh ta lau khô nước mắt cho Tần Thiến Thiến, nắm lấy tay cô ta.
Anh ta dịu dàng mỉm cười:
“Đây là tin đồn thất thiệt, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm pháp luật của người quay video, tôi tin tưởng vợ mình.”
“Cảm ơn các vị đã đến tham dự, hôn lễ bây giờ bắt đầu.”
Mọi người mím môi, cười đầy ẩn ý.
Cố Lâm Xuyên đứng trên sân khấu, nâng ly về phía tôi, đáy mắt cuộn trào hận ý.
Tôi cong môi, nâng ly đáp lại.
Ngoại trừ sự cố nhỏ này, mọi thứ trong hôn lễ vẫn diễn ra như thường lệ.
Nhưng có thật sự bình thường hay không, chỉ khi ở riêng mới có thể nhìn ra.
“Ngày hôm sau hôn lễ, Tần Thiến Thiến mặc áo dài tay đến công ty, còn đeo kính râm.”
“Chắc chắn bị đánh không nhẹ.”
Trợ lý mỉm cười, thay tôi hả giận.
“Cố Lâm Xuyên nhìn ngoài mặt đàng hoàng như người tử tế, không ngờ lại là một kẻ bạo hành gia đình.”
“May mà cô đã chia tay với anh ta.”
Tôi mỉm cười, đứng dậy:
“Chuẩn bị xe đến Tập đoàn Cố.”
Mắt trợ lý sáng lên:
“Vâng, tôi đã chờ ngày này rất lâu rồi.”
Chuyện của nhà họ Hạ đã xử lý xong, Tập đoàn Cố cũng nên chào đón người chủ thật sự của nó.
Phòng họp lớn nhất của Tập đoàn Cố nằm trên tầng ba mươi ba, toàn bộ nhân viên công ty đều có mặt.
Bao gồm cả bảo vệ và lễ tân.
Để nghênh đón cổ đông lớn bí ẩn nhất của công ty.
Cũng chính là tôi.
9
Bọn họ đã chuẩn bị đầy đủ.
Đặc biệt là Cố Lâm Xuyên, anh ta thức suốt đêm làm một bài thuyết trình dài sáu mươi tám trang, chuẩn bị kỹ càng để thể hiện bản thân.
Tần Thiến Thiến ngồi bên cạnh anh ta, mặc áo dài tay, đeo kính râm, cố gắng giảm cảm giác tồn tại xuống thấp nhất.
Trong tay cô ta cũng cầm một xấp giấy nháp thật dày.
Lúc tôi bước vào, Cố Lâm Xuyên vẫn đang xem lại bài thuyết trình.
Nhìn thấy tôi, anh ta nhíu mày:
“Em đến làm gì? Nơi này không chào đón em.”
Trợ lý định bước lên, nhưng bị tôi giơ tay ngăn lại.
“Tôi đến họp.”
Tần Thiến Thiến lập tức đứng bật dậy:
“Tập đoàn Cố không có nửa xu quan hệ nào với chị, ai cho phép chị vào đây?”
“Báo cảnh sát, kiện cô ta tự tiện xông vào công ty, kiện cô ta đánh cắp bí mật thương mại, bắt cô ta vào tù!”
Cô ta gào lớn, tức đến toàn thân run rẩy.
Cố Lâm Xuyên đút hai tay vào túi, không nói gì.
Bảo vệ đi về phía tôi.
Khi chỉ còn cách hai ba bước, vệ sĩ nhà họ Hạ phá cửa xông vào, đứng bên cạnh tôi.
Bảo vệ lập tức dừng bước, không dám tiến lại gần.
Sắc mặt Cố Lâm Xuyên tối sầm:
“Chuyện em tung tin đồn trong hôn lễ của anh, anh còn chưa kịp tính sổ với em.”
“Không ngờ em lại tự mình tìm đến cửa.”
“Cuộc họp hôm nay rất quan trọng, biết điều thì mau cút đi.”
“Nếu không, đừng trách anh không khách sáo.”
Tôi hơi nhướng mày:
“Nếu tôi nói cổ đông lớn mà anh đang chờ chính là tôi thì sao?”
Cố Lâm Xuyên sững sờ, sau đó ôm bụng cười lớn:
“Hạ Mẫn, em đang nằm mơ sao? Bây giờ em không có nửa xu quan hệ nào với Tập đoàn Cố.”
Tần Thiến Thiến cười lạnh:
“Xem ra cảm giác bị nhà họ Hạ đuổi ra ngoài quả thật không dễ chịu.”
“Đến mức tinh thần cũng bị kích thích phát điên rồi.”
Những nhân viên còn lại và các cổ đông nhỏ thích nịnh bợ Cố Lâm Xuyên cũng đồng loạt chế giễu.
“Kẻ điên nào đến đây nói mê sảng vậy?”
“Anh chưa nghe nói sao? Ông chủ nhà họ Hạ sắp không qua khỏi, di sản chia đều cho hai người con trai, một xu cũng không để lại cho cô ta.”
Nghe đến đây, trên mặt Cố Lâm Xuyên hiện lên nụ cười.
“Anh vẫn nói câu đó, nếu em ngoan ngoãn nghe lời, sau này bên cạnh anh vẫn sẽ để lại một vị trí cho em.”
“Nếu không nghe lời, em đừng hòng tiếp tục ở lại thành phố Kinh.”
Tôi trêu chọc hỏi:
“Tôi lại không biết từ bao giờ thành phố Kinh đã đến lượt anh đi ngang?”
Cố Lâm Xuyên đầy mặt khinh thường:
“Muốn xử lý em, dư sức.”
Ngay giây tiếp theo, Vương Khoan đẩy cửa bước vào.
Ông ấy cung kính gật đầu với tôi:
“Tổng giám đốc Hạ, cuối cùng cô cũng đến rồi, sao lại đứng bên ngoài? Mời cô ngồi ghế chính.”
Nụ cười của Cố Lâm Xuyên cứng lại:
“Tổng giám đốc Vương, ông đang làm gì vậy?”
Vương Khoan là cổ đông lớn thứ hai của Tập đoàn Cố, cũng là cấp trên của Cố Lâm Xuyên.
Tần Thiến Thiến cũng vội vàng lấy lòng: