Mặt giáo viên chủ nhiệm trắng bệch.
Không nói nổi một chữ.
“Chẳng phải cô nói mình không biết gì sao? Đây chính là cái cô gọi là không biết?”
“Tôi… tôi không ngờ đám trẻ này thật sự dám làm như vậy…”
“Thường Hy đã nhắc cô rồi mà cô vẫn không coi trọng! Xảy ra chuyện lại đùn đẩy trách nhiệm!”
Giáo viên chủ nhiệm không còn lời nào để nói.
Mẹ Kiều Phong túm lấy tôi:
“A Hy, cháu thật sự nhẫn tâm nhìn Kiều Phong bị đưa đi sao? Tại sao cháu không ngăn nó lại!”
“Cháu đã ngăn rồi, thưa cô.”
Tôi lạnh lùng nói:
“Cháu thậm chí còn nghiêm khắc cảnh cáo bọn họ, nhưng bọn họ không chỉ lấy máy ghi âm của cháu, mà còn đổ tất cả trách nhiệm lên đầu cháu.
“Nếu không phải cháu đề phòng thêm một bước, cô nghĩ bây giờ cháu có thể trở về được sao?”
Mẹ Tống Nghiên khóc lóc lao tới:
“Vậy tại sao cô không nhắc bọn nó thêm vài lần nữa!”
“Đúng đấy! Con tôi vốn dễ bị người khác kích động! Cô là người dẫn đoàn, dẫn chúng nó đi đúng đường chẳng phải trách nhiệm của cô sao!”
Tôi cau mày:
“Tôi đã nhắc rất nhiều lần, bọn họ không nghe.”
“Vậy tại sao cô không nhắc thêm vài lần nữa!!”
Mẹ Tống Nghiên gào lên:
“Tại sao không gọi điện cho chúng tôi! Tại sao không để chúng tôi tới đưa bọn nó về!”
“Đúng! Có phải cô cố ý muốn xem chúng nó trở thành trò cười không! Ngay từ đầu cô đã làm giấy thông hành rồi! Rõ ràng cô biết hết mọi chuyện!”
Tôi tức đến bật cười:
“Là tôi không muốn liên lạc với các người sao? Chính các người không cho tôi làm phiền con mình!”
“Nói bậy! Nếu cô liên lạc thì làm sao chúng tôi có thể mặc kệ!”
“Thật sao?”
Tôi giơ điện thoại lên.
“Con tôi nói lớp trưởng Thường Hy không cho chúng nó chơi, còn mách tới tận giáo viên à?”
“Con tôi cũng nói thế, Thường Hy thật sự coi mình là nhân vật lớn rồi à? Con tôi vất vả lắm mới đỗ đại học, chơi một chút thì làm sao?”
“Trước kỳ thi đại học quản thì còn được, thi xong rồi còn giở uy quyền, con tôi không chơi vui thì cô chịu trách nhiệm nổi không?”
Sắc mặt các phụ huynh lập tức trắng bệch.
Mẹ Kiều Phong cắn môi.
Trong số đó, bà chính là người lên tiếng nhiều nhất.
“A Hy, chúng ta đều là bậc trưởng bối của cháu, cháu cần gì phải tính toán từng chút như vậy?”
“Cháu đâu có tính toán từng chút.”
Tôi cười:
“Lúc mọi người nói những lời như vậy trong nhóm để làm nhục cháu, chẳng phải cháu cũng không trách mọi người sao?”
“Cô!”
Tôi cất điện thoại:
“Phía khu quân sự đã xác nhận tôi hoàn toàn trong sạch rồi. Sao vậy, chính các người không làm tròn trách nhiệm làm cha mẹ.
“Thế mà lại muốn một đứa trẻ như tôi chịu trách nhiệm thay cho bốn mươi người?
“Các người là bậc trưởng bối của tôi, cần gì phải làm khó tôi như vậy?”
Phía xa vang lên tiếng còi xe cảnh sát.
Tôi mỉm cười:
“Vừa rồi tiện thể tôi đã báo cảnh sát rồi, mọi người còn định tiếp tục tụ tập gây rối ở đây sao?”
Mẹ Kiều Phong nghiến răng.
Đám người nhanh chóng rời đi.
Không bao lâu sau.
Blogger nổi tiếng kia cũng bị bắt.
Sau khi điều tra xác minh.
Hắn là gián điệp làm việc cho nước ngoài.
Lần đó nhìn thấy bài đăng của Hứa Kiều.
Hắn muốn dụ cô ta cung cấp thông tin mật.
Trong phút chốc.
Cả lớp lên top tìm kiếm.
Những từ như “ngu ngốc”, “ấu trĩ” lần lượt bị gắn lên người Hứa Kiều.
Trong một thời gian.
Bọn họ thậm chí không dám gặp người khác.
Trong buổi phỏng vấn với truyền thông.
Tống Nghiên và những người khác khóc lóc:
“Bọn tôi thật sự không nghĩ chuyện lại nghiêm trọng như vậy.
“Chỉ chụp vài tấm ảnh thôi, nếu biết trước hậu quả thì bọn tôi chắc chắn sẽ không làm.”
Phóng viên hỏi:
“Nếu có thể quay lại quá khứ, các bạn có đồng ý nghe lời khuyên của lớp trưởng Thường Hy không?”
Hứa Kiều ngồi trên xe lăn.
Hốc mắt cô ta đột nhiên đỏ lên:
“Là Thường Hy! Chính cô ta hãm hại chúng tôi!”
Phóng viên sững người.
Kiều Phong lên tiếng:
“Đúng, lúc chúng tôi đăng Weibo, cô ấy đã nhận ra có vấn đề.
“Nhưng cô ấy không ngăn chúng tôi lại.
“Không chỉ thế, rõ ràng cô ấy có thể làm giấy thông hành cho tất cả mọi người, cuối cùng lại chỉ có một mình cô ấy có.
“Ngay từ đầu, cô ấy vốn không muốn chúng tôi vào trường bằng cách bình thường.”
Trong phút chốc.
Top tìm kiếm bùng nổ.
9
Lúc tôi ngủ một giấc tỉnh dậy.
Trên top tìm kiếm đã tràn ngập những lời chửi mắng nhắm vào tôi:
“Tôi xem toàn bộ quá trình rồi, Thường Hy kia rõ ràng đã nhận ra bài đăng có vấn đề nhưng chỉ tượng trưng ngăn cản vài câu rồi mặc kệ.”
“Đúng, theo lý mà nói, với tư cách lớp trưởng thì sau đó cô ta phải cực lực ngăn cản mới đúng, vậy mà phản ứng đầu tiên lại là ghi âm, quá bất thường đúng không?”
“Đúng đấy, ai vừa gặp chuyện đã nghĩ ngay đến ghi âm chứ?”
“Tôi thấy Thường Hy mới là gián điệp lớn nhất.”
Cửa nhà đột nhiên bị đập mạnh:
“Thường Hy! Cô ở trong đó đúng không!”
“Ra đây! Cho mọi người một lời giải thích!”
“Là lớp trưởng mà giăng bẫy hại bao nhiêu bạn học, cô còn có lương tâm không!”
Tôi không nhúc nhích.
Đã chết một lần.
Tôi sớm có sự chuẩn bị đối với những tình huống bất ngờ thế này.
Bình tĩnh bấm số 110, tôi nói:
“Alo, tôi muốn báo cảnh sát, có blogger xâm nhập trái phép.”
Không bao lâu sau.