Vì vậy, Hạ Miêu Miêu cho rằng chỉ cần kết hôn với Châu Chỉ Minh, cuộc đời mình sẽ trở lại bình thường.
Kể từ ngày Châu Chỉ Minh hạ cánh về nước, Hạ Miêu Miêu ngày nào cũng canh trước cổng khu nhà của anh.
Trời vừa sáng đã tới, tối mịt mới chịu rời đi.
Nếu Châu Chỉ Minh đóng cửa không ra ngoài, nó sẽ đứng bất động dưới lầu.
Nếu Châu Chỉ Minh lái xe ra ngoài, nó sẽ trực tiếp chắn trước đầu xe.
Cảm xúc của Hạ Miêu Miêu không ổn định, trạng thái lúc tốt lúc xấu.
Khi tỉnh táo, nó sẽ khóc lóc nói:
“Vốn dĩ Châu Chỉ Minh cũng có ý với tôi, nếu không tại sao anh ấy lại cùng tôi chơi khăm Hạ Tri Chi?”
Khi phát bệnh, nó sẽ túm lấy quần áo Châu Chỉ Minh.
“Tôi không quan tâm, nếu anh không cưới tôi, tôi thà chết đi còn hơn.”
Bố mẹ nhìn Hạ Miêu Miêu cố chấp đến mức bệnh hoạn, ban đầu còn nghĩ cách giúp nó tranh giành.
Họ hết lần này đến lần khác tìm Châu Chỉ Minh, liên tục khuyên nhủ, thậm chí còn dùng đạo đức để ép buộc.
“Nếu không có chuyện tại tiệc đính hôn, Hạ Miêu Miêu sẽ không biến thành như vậy.”
“Dù sao cả hai đều là con gái chúng tôi, cưới ai mà chẳng giống nhau?”
Từ chỗ kiên nhẫn giải thích ban đầu, Châu Chỉ Minh dần trở nên tê liệt.
Vì vậy, vào một đêm khuya, anh trực tiếp thu dọn toàn bộ hành lý, nghỉ việc trong đêm.
Châu Chỉ Minh xóa toàn bộ phương thức liên lạc, đóng các tài khoản mạng xã hội thường dùng, lặng lẽ rời khỏi thành phố.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, Châu Chỉ Minh đột nhiên nhận ra.
Hành động chạy tới Milan và tự cảm động bản thân lúc trước, trong mắt tôi rốt cuộc khó coi đến mức nào.
Sau khi Châu Chỉ Minh rời đi, Hạ Miêu Miêu không còn lúc nào tỉnh táo nữa.
Bố mẹ thật sự không thể chịu đựng nổi, cuối cùng đưa nó vào bệnh viện tâm thần.
Lại một năm Trung thu nữa, bố mẹ nhờ Kiều San gửi ảnh cho tôi.
Thức ăn trên bàn nguội rồi lại hâm nóng, nóng rồi lại nguội.
Họ khao khát được đoàn tụ cùng tôi.
Nhưng tôi đã không còn cần nữa.
Một mình ở Milan, tôi dọn dẹp căn hộ sạch sẽ, mua bánh Trung thu cho bản thân.
Không có ai lấy tôi ra làm trò tiêu khiển, cũng không có ai ép tôi phải rộng lượng nhẫn nhịn.
Tôi tận hưởng những ngày tháng bình yên thuộc về riêng mình, tâm trạng thả lỏng và vui vẻ.
Những kẻ làm điều ác ở lại nơi cũ.
Người từng vùng vẫy đã đi tới phương xa.
Bên ngoài cửa sổ là con phố yên tĩnh.
Bầu trời đêm sáng trong.
Vầng trăng tròn treo cao.