Tô Vãn Từ có lẽ đã bị dọa đến phát điên, lại dám ở ngay lúc này nức nở mở miệng:
“Sư tỷ, muội biết lỗi rồi…”
“Muội dập đầu với tỷ, muội nhận lỗi với tỷ, tỷ đến hậu sơn được không?”
Nói đoạn nàng ta quả thực định quỳ xuống.
Nhưng chỉ vừa mới cử động một chút, cả người liền cứng đờ.
Bởi vì đằng sau lưng nàng ta, không biết từ lúc nào đã nhiều thêm một hàng dấu chân ướt sũng.
Ngay phía sau ghế.
Nền gạch chính điện vốn dĩ khô ráo, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, hàng dấu chân ấy xuất hiện vô duyên vô cớ, tựa như có người vừa mới từ dưới giếng bò lên, đang đứng ngay sau lưng nàng ta.
Tô Vãn Từ men theo ánh mắt của mọi người từ từ quay đầu lại.
Chỉ một cái liếc mắt, nàng ta liền ré lên thất thanh.
“Bà ta tới rồi!”
“Bà ta đang ở ngay sau lưng ta!”
Cả chính điện phút chốc nổ tung.
Có người nhào tới kéo nàng ta.
Cũng có người theo bản năng rụt lùi về sau.
Vài đệ tử nhát gan sợ đến mức mặt không còn giọt máu, ngay cả nhìn cũng chẳng dám nhìn thêm một cái.
Chỉ có ta ngồi yên ở đó, bất động.
Ta nhìn hàng dấu nước đang từng tấc từng tấc lan rộng về phía trước, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng yên tĩnh.
Rốt cuộc.
Rốt cuộc cũng không phải chỉ có một mình ta biết, thứ này vẫn luôn tồn tại.
15
Tô Vãn Từ ngày thường chú trọng sĩ diện nhất, dù có khóc lóc cũng phải rơi lệ sao cho thật đoan trang.
Nhưng lần này thì khác.
Nàng ta thực sự sợ rồi.
Sợ đến mức ngay cả lết đi cũng không lưu loát, chỉ biết vừa lùi lại phía sau, vừa túm chặt lấy ống tay áo của đệ tử gần nhất, miệng cứ lặp đi lặp lại một câu:
“Bà ta đang nhìn ta.”
“Bà ta vẫn luôn nhìn ta.”
Nhưng phía sau nàng ta căn bản không có người.
Ít nhất là đám người kia không nhìn thấy.
Chỉ có mỗi hàng dấu chân ướt sũng kia, từng chút từng chút men theo sau ghế kéo dài tới trước mặt nàng ta, dừng ngay bên chân, giống như có thứ gì đó đang đứng sững trước mặt nàng ta, cúi đầu xuống, áp sát vào mà nhìn nàng ta.
Trong chính điện chẳng ai dám ho he.
Cái lúc như thế này, càng yên lặng càng đáng sợ.
Đặc biệt là Tạ Huyền Chân.
Hắn ngày thường là kẻ trầm tĩnh nhất, bây giờ sắc mặt cũng đã âm trầm tới mức khó coi.
Nhưng dù có vậy, hắn vẫn không rối loạn, chỉ trừng mắt nhìn vệt nước nọ một cái, lập tức ra lệnh lôi Tô Vãn Từ ra ngoài.
“Đưa về thiên điện.”
“Không có lệnh của ta, ai cũng không được để nàng ta bước ra nửa bước.”
Lời này hắn nói rất nhanh, cũng rất tuyệt tình.
Hiển nhiên hắn đã lĩnh ngộ được một chuyện —
Tô Vãn Từ hiện giờ không còn là “tiểu đệ tử bị dọa sợ” nữa.
Nàng ta là cái khe hở dễ gây tai họa nhất trong toàn bộ sự việc.
Bởi vì bài vị là do nàng ta đốt.
Thứ kia có nhận mặt kẻ khác hay không còn khó nói, nhưng trước tiên nhận nàng ta, là điều tất yếu.
Lúc Tô Vãn Từ bị lôi đi, vẫn còn đang gào khóc.
Trước kia nàng ta xinh xắn biết bao.
Bây giờ khuôn mặt ấy khóc lóc tèm lem, đến cả chút tiên khí bình thường được mọi người ca ngợi ngút trời cũng biến mất sạch sành sanh.
Lúc đi lướt qua ta, tựa như chợt nhớ ra điều gì, nàng ta bỗng dưng vươn tay muốn túm lấy ta.
“Sư tỷ, muội sai rồi.”
“Muội thực sự không biết —”
Lời đằng sau nàng ta chưa kịp nói xong.
Bởi vì ta đã né đi.
Ta không chỉ né đi, mà còn tránh sang một bên nửa bước.
Cánh tay ấy của Tô Vãn Từ chụp hụt, cả thân người thoáng sững lại.
Ta nhìn nàng ta, đột nhiên cảm thấy vô cùng nhạt nhẽo.
Đã đến nước này rồi, nàng ta vẫn còn bấu víu vào lý do không biết.
Nhưng có rất nhiều lỗi lầm trên đời, vốn không phải chỉ một câu không biết là có thể xóa bỏ.
Ngươi không biết, là có thể thiêu rụi bài vị?
Ngươi không biết, là có thể trước mặt ngần ấy người, chê bai một người đang sống sờ sờ chiếm đoạt hương hỏa tổ sư là xúi quẩy?