Nhưng bà không biết, tôi đã có người thân mới rồi.

Khoảnh khắc pháo hoa nở rộ ngoài cửa sổ, người tôi nghĩ đến là bà nội.

Là Nghê Dao.

Là Hàn Sâm.

Trong chớp mắt, tôi dường như có một dự cảm nào đó.

Cúi đầu mở điện thoại.

Liền nhìn thấy tin nhắn Nghê Dao gửi đến.

“Tiểu Hàng, bà nội không ổn rồi.”

Trong video, là cảnh bà nội cắm ống thở được đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt.

13

Tôi liều mạng chạy khỏi nhà.

Cả nhà ngăn tôi lại, hỏi rõ ràng người nhà đều ở bên cạnh, tôi còn muốn ra ngoài tìm ai.

Tôi khóc đến xé lòng xé phổi: “Tú Tú, tôi phải đi gặp Tú Tú.”

Dĩ nhiên họ không biết Tú Tú là ai.

Tú Tú là một bà lão nhặt rác.

Khi tôi ngất xỉu, bà cứu tôi.

Khi tôi đau khổ, bà chữa lành tôi.

Tôi đến bầu bạn với bà, bà luôn không cho tôi ở cạnh mình, giục tôi vào phòng đọc sách học tập.

Vì thế tôi mới có thể nhận được học bổng.

Tôi dùng tiền học bổng mua máy massage cho bà, bà bắt tôi trả lại.

Bà nói: “Tiền của Tiểu Bảo phải để dành mua nhà, cưới vợ.”

Dù tôi là đứa cháu giả của bà,

nhưng trong lòng tôi,

bà sớm đã là bà nội ruột của tôi rồi.

Vì thế tôi kề dao lên cổ, buộc họ phải thả tôi ra.

Ba tiếng sau, tôi đến bệnh viện.

Nghê Dao mắt đỏ hoe ra đón tôi.

Cô cố nén đau thương hỏi tôi: “Ngày Tết mà em đến đây làm gì? Không phải em đang ăn Tết với gia đình sao?”

Tôi rơi nước mắt, gọi cô một tiếng: “Chị.”

“Bà nói sẽ đợi em về mà.”

“Sao bà không đợi em thêm chút nữa?”

Nghê Dao nhìn tôi, rất lâu rất lâu, nghẹn ngào nói:

“Bà đã bệnh từ lâu rồi, Trác Hàng.”

“Nếu không có em bầu bạn với bà, bây giờ bà đã không còn trên đời nữa.”

14

Nghê Dao đưa điện thoại của bà nội cho tôi.

【Chương 10】

Trên lớp vỏ kim loại dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của bà.

Nhưng khoảnh khắc mở ra,

thứ tôi nhìn thấy là một danh sách giao dịch chuyển tiền.

Tháng 7 năm 2023, chuyển cho “Tiểu Bảo” 7,7 tệ.

Tháng 9 năm 2023, chuyển cho “Tiểu Bảo” 11,5 tệ.

Tháng 10 năm 2023, chuyển cho “Tiểu Bảo” 9,1 tệ.
……

Kéo từ trên xuống dưới, là một trang dài.

Tính đến hôm nay, tổng cộng đã chuyển đi 3569 tệ.

“Tiền bà nội nhặt phế liệu bán được mỗi một khoản, bà đều chuyển cho em ngay lập tức.”

Lời của Nghê Dao từng chữ từng câu như đâm vào tim tôi. Đây là lần thứ hai kể từ khi ba qua đời, tôi đau đến vậy.

Tôi ôm chiếc điện thoại của bà trước ngực, xác nhận tình yêu vượt qua huyết thống này.

Và rồi, tình yêu đã khiến kỳ tích xảy ra.

Bác sĩ từ phòng chăm sóc đặc biệt bước ra, nói bệnh nhân đã hồi tỉnh.

Nghê Dao lập tức kéo tôi vào trong.

Trước giường bệnh, bà nội cố gắng mở mắt.

Khi nhìn rõ tôi, khóe môi bà gượng ra một nụ cười.

Từ khẩu hình của bà, tôi biết bà muốn nói gì.

Bà nói: “Tiểu Hàng.”

“Phải sống cho tốt.”

Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, tôi nắm lấy tay bà, giống như bình thường bà vẫn nắm tay tôi.

“Cháu sẽ làm vậy, bà ơi.”

“Cháu sẽ nghe lời bà, sống thật tốt…”

Đột nhiên, tiếng máy đo tim vang lên dồn dập.

Tôi và Nghê Dao bị kéo ra khỏi phòng bệnh.

Hai mươi phút sau,

bác sĩ thở dài bước ra.

Lắc đầu với chúng tôi: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức.”

15

Tang lễ của bà nội được tổ chức rất long trọng.

Nghê Dao phá lệ để tôi với tư cách người nhà họ Nghê đứng canh linh cữu cho bà.

Hôm đó, tất cả mọi người đều nói tôi trông rất giống Tiểu Bảo.

Cho đến khi Nghê Dao trước mặt mọi người đọc di chúc của bà.

“Sau khi tôi qua đời, tôi chuyển tặng năm triệu tiền thừa kế của mình cho Trác Hàng. Dù nó không phải cháu ruột của tôi, nhưng nó hiểu chuyện như vậy, lương thiện như vậy, trong lòng tôi, nó chính là đứa cháu thứ hai của tôi. Còn bây giờ, tôi phải đi tìm Tiểu Bảo của tôi rồi.”

Hóa ra, Tú Tú chưa từng hồ đồ.

Bà dùng sinh mệnh cuối cùng của mình, sưởi ấm một cậu bé đang đứng bên bờ vực.

Để cậu bé ấy nếm được hương vị của tình yêu.

Vì thế, khi mẹ tôi lại tìm đến tôi,

hỏi tôi vì sao không chịu về nhà,

tôi đã đưa ra câu trả lời.

Tôi cho bà xem bảng sao kê những khoản tiền bà nội chuyển cho tôi.

Bà hỏi ngược lại tôi: “Thế thì tính là gì? Từ nhỏ đến lớn tao chi cho mày còn chưa đủ nhiều sao? Mày vì chút ơn huệ nhỏ đó mà đoạn tuyệt với tao?”

Tôi cười, nói: “Nhưng đó là tất cả những gì bà nội có thể cho con.”

“Ngược lại, tất cả những gì bà có thể cho, bà đều cho anh trai.”

“Đó là khác biệt giữa bà và bà nội.”

Mẹ tôi đỏ hoe mắt, cúi đầu xuống.

Một thời gian sau nữa,

trong nhà truyền ra tin, mẹ tôi cãi nhau với người chồng mới, nguyên nhân là người đàn ông đó lén lấy tiền của mẹ tôi đi đánh bạc.

Đến lúc này, tiền bồi thường mà ba tôi dùng mạng sống đổi lại đã bị họ tiêu sạch.

Nhà mất, tiền cũng không còn.

Mẹ tôi lại nhớ đến tôi.

Nhưng tôi ngay lập tức lấy ra 180 nghìn tệ tiền mặt.

Đặt tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ trước mặt bà.

“Chúng ta thanh toán xong.”

Bà ngẩng mặt lên, nước mắt rơi xuống tờ giấy.

Loang ra thành một vệt mờ.

Chỉ là theo thời gian trôi qua, vệt ấy nhanh chóng khô đi, biến mất.

Giống như nỗi đau trưởng thành của tôi.

Một năm rưỡi sau,

tôi tốt nghiệp.

Trước mộ bà nội, tôi mang theo món bánh hoa quế bà thích ăn.

“Tú Tú, cháu và Nghê Dao ở bên nhau rồi.”

“Bên đó, bà đã gặp được Tiểu Bảo chưa?”

“Nếu gặp rồi, xin bà giúp cháu nhắn một câu. Tú Tú thật sự rất yêu cậu ấy, rất yêu cậu ấy, sau này đừng bao giờ lạc mất nhau nữa.”

Lời vừa dứt,

Nghê Dao nắm lấy tay tôi.

“Chúng ta cũng sẽ không lạc mất nhau đâu.”