Thấy tôi, nét mặt Lục Mục Dao phức tạp, che giấu sự xúc động, đứng dậy bước đến bên tôi: “A Lương, em đến rồi. Ngồi đi.”

Còn Tô Thu nhìn thấy nét mặt anh ta, sắc mặt bỗng trắng bệch.

Tôi không thèm đoái hoài gì tới Lục Mục Dao, chỉ nhìn Cao tổng đứng bên cạnh: “Hóa ra là Hồng Môn Yến.”

Cao tổng cười gượng: “Lương Lương, oan gia nên giải không nên kết. Mục Dao và Tô Thu vẫn là nghệ sĩ của công ty, tôi đành phải hẹn cả hai người ra, có hiểu lầm gì mọi người nói rõ với nhau. Đừng có ngày nào cũng chễm chệ trên Weibo cho người ta chê cười nữa.”

Nghe những lời này, khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: “Chuyện cười cũng chẳng phải do tôi gây ra, Cao tổng, ông tìm nhầm người rồi.”

Bỏ lại câu nói đó, tôi quay người định bỏ đi.

“A Lương!”

Lục Mục Dao kéo tay tôi lại, giọng điệu là sự hèn mọn mà tôi chưa từng nghe thấy: “Tôi chỉ muốn có một cơ hội để nói rõ mọi chuyện với em thôi. Vài câu thôi là được.”

Tôi hất tay anh ta ra: “Được, anh nói đi.”

Cao tổng thấy vậy, tự giác kéo Tô Thu ra ngoài, đóng cửa lại.

Vẻ mặt Lục Mục Dao đầy sự áy náy: “A Lương, chuyện trước kia là tôi làm không tốt. Tôi không biết em đã hiến thận cho tôi, còn bỏ lỡ một cơ hội tốt đến vậy, thực sự xin lỗi em.”

Tôi nhếch khóe môi: “Đó là do lúc yêu anh tôi tự nguyện làm, anh không cần thấy có lỗi. Chuyện anh có lỗi với tôi, là sự không chung thủy của anh, là việc anh không giữ khoảng cách với người khác. Nhưng những chuyện đó, đã sớm không còn quan trọng với tôi nữa.”

Còn chuyện không yêu tôi đủ nhiều, đó cũng là thứ không thể cưỡng cầu.

Lục Mục Dao nghe vậy, liền nắm lấy tay tôi: “Nếu không quan trọng, em đã không vừa quay lưng liền gả cho Thịnh Tinh Xuyên. Sao em có thể lấy người khác?”

“Ha…” Tôi bật cười chế giễu: “Anh cưới được Tô Thu, thì tôi không được phép lấy chồng chắc? Lục Mục Dao, anh đề cao bản thân mình quá rồi đấy.”

Lục Mục Dao nghẹn họng. Khuôn mặt điển trai của anh ta trắng bệch.

“Lương Lương, coi như chúng ta hòa nhau được không? Em có thể… cho tôi một cơ hội nữa không?”

Tôi thấy cạn lời, vừa định nói gì đó thì cánh cửa “rầm” một tiếng bị đạp văng.

Bên ngoài cửa, giọng nói lạnh lùng của Thịnh Tinh Xuyên truyền vào.

“Anh Lục, có vẻ anh quên mất lời tôi đã từng nói rồi.”

**Chương 23**

Giây phút nhìn thấy Thịnh Tinh Xuyên, sắc mặt Lục Mục Dao tái nhợt, không nói được nửa lời.

Thịnh Tinh Xuyên đi đến bên tôi, ôm tôi vào lòng: “Tôi đã nói rồi, anh còn quấy rối vợ tôi nữa thì sẽ khiến anh không thể lăn lộn trong giới này được nữa.”

Cao tổng vội vàng chạy vào giảng hòa. “Thịnh tổng, bớt giận bớt giận, sự việc không như ngài nghĩ đâu.”

“Tôi có nói chuyện với ông à?” Thịnh Tinh Xuyên chẳng thèm liếc Cao tổng lấy một cái.

Cao tổng lập tức ngậm miệng.

Tôi biết lúc này Thịnh Tinh Xuyên đang vô cùng không vui, liền kéo kéo tay anh: “Thôi, chúng ta về đi.”

Lúc này Thịnh Tinh Xuyên mới ôm lấy tôi, rời khỏi phòng bao.

Sau khi họ rời đi, Lục Mục Dao thẫn thờ đứng chôn chân tại chỗ. Cao tổng thở dài, vỗ vỗ vai anh ta: “Mục Dao, tôi cũng cố hết sức rồi. Nhà họ Thịnh không phải là người chúng ta chọc vào được.”

Nói xong, ông ta cũng bỏ đi.

Lục Mục Dao mất hồn. Anh rốt cuộc cũng nhận ra, đứng trước mặt Thịnh Tinh Xuyên, bản thân mình ngay cả cái tư cách cất tiếng nói cũng không có. Bởi vì, Lương Lương đã là vợ của Thịnh Tinh Xuyên.

Tô Thu nhìn bộ dạng của anh ta, muốn bước đến bắt chuyện nhưng điện thoại lại vang lên. Trên màn hình nhấp nháy hai chữ “Vương tổng”. Cô ta đành phải quay lưng đi ra ngoài.

Bước ra khỏi hội sở. Tô Thu bắt máy, giọng điệu nhõng nhẽo: “Vương tổng? Ông nhớ người ta rồi à?”

Đầu dây bên kia, giọng Vương tổng gấp gáp: “Cô mau chuyển trả lại tôi một triệu tệ tôi gửi cô, tôi đang có việc gấp.”