Thảm hại nhất chính là Cố Thiên Vũ.
Bị đuổi khỏi nhà họ Tô, anh ta tay trắng. Đi xin việc, không ai dám nhận. Tìm đến bạn bè cũ, ai nghe tin anh đã thất thế đều tránh xa như tránh tà.
Chẳng bao lâu sau, hai cha con Cố Hoằng Bác và Cố Thiên Vũ vậy mà lại tìm được đến tầng hầm nơi chúng tôi từng thuê trọ, chặn đường mẹ con tôi.
Họ quỳ sụp dưới đất, khóc lóc thảm thiết.
“Uyển nhi, anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi!” Cố Hoằng Bác ôm chặt chân mẹ tôi, van vỉ trong nước mắt, “Xin em cho anh một cơ hội nữa, vì ba mươi năm nghĩa vợ chồng, vì tình cha con với Thiên Vũ, hãy cứu anh một lần này thôi!”
Cố Thiên Vũ cũng dập đầu như giã tỏi: “Mẹ ơi, bà ngoại, em gái, con không phải người! Con thua cả súc sinh! Xin mọi người tha cho con một lần, sau này con nhất định sẽ hiếu thuận với mọi người!”
Tôi nhìn gương mặt méo mó của hai kẻ đó, chỉ thấy buồn nôn.
Mẹ tôi lại vô cùng bình tĩnh.
Bà rút chân ra khỏi tay Cố Hoằng Bác, lạnh nhạt nói: “Cố Hoằng Bác, chúng ta đã ly hôn. Tình nghĩa mà anh nói, đã chấm dứt từ khoảnh khắc anh đuổi tôi ra khỏi nhà.”
Rồi bà nhìn sang Cố Thiên Vũ: “Còn cậu, tôi không có đứa con trai nào như cậu cả.”
Nói xong, bà khoác tay tôi, quay người rời đi không một chút do dự.
“Tô Uyển! Con đàn bà độc ác!”
Bị cự tuyệt, Cố Hoằng Bác cuối cùng cũng lộ nguyên hình, gào thét chửi rủa: “Cô không chịu buông tha cho chúng tôi đúng không? Được! Nếu cô không cho chúng tôi sống, vậy thì cùng chết đi!”
Hắn như phát điên lao về phía một chiếc xe đang đỗ bên đường, mở cửa xe rồi lập tức khởi động.
“Mẹ! Cẩn thận!”
Tôi nhanh tay kéo mẹ sang một bên.
Chiếc xe lao tới như mất kiểm soát, đâm thẳng vào chỗ chúng tôi đang đứng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi kéo mẹ lăn ra lề đường.
Chiếc xe sượt qua người chúng tôi, vì tốc độ quá nhanh nên mất lái, lao thẳng vào hàng rào chắn ven đường. Hàng rào bị húc gãy, bên dưới là vực sâu hàng chục mét, thông thẳng ra biển lớn đang cuộn sóng dữ dội.
Chiếc xe chao đảo vài lần rồi lao thẳng xuống vực.
Tôi và mẹ run rẩy đứng dậy, lặng lẽ nhìn theo chiếc xe bị sóng biển nuốt chửng dưới kia, không ai nói một lời.
Tôi không báo cảnh sát.
Với hai người đó, đây là kết thúc tốt nhất rồi.
Về sau, cảnh sát chỉ tìm thấy trong chiếc xe bị trục vớt lên hai thi thể không còn nguyên vẹn.
Tôi đích thân đến nhận tro cốt của họ.
Một ngày gió lớn, tôi mang toàn bộ tro cốt, nắm từng nắm, rải hết xuống biển.
Từ đó, cát về với cát, bụi về với bụi.
Tất cả oán hận, một lần xóa sạch.
【Chương 8】
Giải quyết xong cha con nhà họ Cố, những việc còn lại trở nên đơn giản hơn nhiều.
Lư Mạn Thanh vì không chịu nổi cú sốc kép từ khoản nợ khổng lồ và nguy cơ phải ngồi tù, đã nhảy lầu tự sát vào ngày trước khi bị bắt. Kết thúc một cuộc đời vừa đáng thương lại vừa đáng cười.
Con gái cô ta – Cố Nhược Tây – sau khi biết toàn bộ sự thật, đã đến tìm Trần Kiến Sinh để chất vấn. Trong lúc cãi vã, cô ta vô tình đẩy ông ngã xuống cầu thang.
Trần Kiến Sinh tử vong tại chỗ.
Cố Nhược Tây bị kết án 15 năm tù vì tội ngộ sát. Cuộc đời cô ta, khép lại hoàn toàn ở độ tuổi đẹp nhất.
Từ đó, tất cả những kẻ từng tổn thương chúng tôi, đều đã phải trả giá.
Sau khi bà ngoại quét sạch những kẻ cơ hội và phá hoại trong nội bộ công ty, bà tuyên bố nghỉ hưu.
Mẹ tôi – Tô Uyển – chính thức tiếp quản chức Chủ tịch Tập đoàn Viễn Hòa.
Ngay trong ngày đầu tiên nhậm chức, bà tổ chức họp báo, công khai toàn bộ sự thật của chuỗi sự kiện vừa qua.
Dư luận lập tức đảo chiều.
Trước kia có bao nhiêu người mắng chửi bà, giờ lại có bấy nhiêu người cảm thông, ngợi khen.
Nhưng mẹ không chìm đắm trong quá khứ tổn thương. Bà trưởng thành với tốc độ khiến người ta kinh ngạc. Dưới sự lãnh đạo của bà, tập đoàn Viễn Hòa không những không suy sụp vì biến cố, mà còn phát triển rực rỡ, vươn tới tầm cao chưa từng có.
Còn tôi, trở thành Tổng Giám đốc của bà – cánh tay phải đắc lực và vững chắc nhất.
Một năm sau, vào một buổi chiều có nắng đẹp.
Tôi và mẹ đứng trước cửa sổ sát đất trong văn phòng Chủ tịch, ngắm nhìn thành phố phồn hoa phía dưới chân mình.
“Vy Vy,” mẹ đột nhiên lên tiếng, “con còn nhớ không? Một năm trước, khi chúng ta bị đuổi ra khỏi nhà, con đã nói với họ: sẽ có một ngày, con sẽ trả lại tất cả những gì họ làm với chúng ta – gấp ngàn lần.”
Tôi gật đầu: “Con nhớ.”
“Con đã làm được.” Mẹ quay sang nhìn tôi, mỉm cười. Trong ánh mắt bà là sự điềm tĩnh và trí tuệ sau bao bão giông, “Nhưng báo thù không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu. Đường phía trước của chúng ta, còn rất dài.”
Tôi siết chặt tay mẹ, kiên định gật đầu.
Đúng vậy, đường còn dài.
Nhưng lần này, chúng tôi sẽ không còn sợ hãi nữa. Bởi vì chúng tôi biết, chỉ cần mẹ con đồng lòng, sẽ không có gì có thể quật ngã được chúng tôi.
Ánh nắng ngoài cửa sổ ấm áp và rạng rỡ, soi sáng con đường phía trước.
Cũng soi sáng tương lai mới, thuộc về nhà họ Tô – thuộc về mẹ con tôi.
(Hoàn)