Khoảnh khắc máu tôi chạm vào khóa hồn đinh, một cơn đau không thể diễn tả truyền từ đầu ngón tay, trong chớp mắt lan khắp toàn thân.

Như có vô số oán hồn đang xé nát linh hồn tôi.

Trước mắt tôi tối sầm, suýt nữa ngất đi.

Nhưng tôi nghiến răng, ép mình phải tỉnh táo.

Tôi cảm nhận được hắc khí trên khóa hồn đinh đang bị máu của tôi thanh tẩy, nhưng tốc độ quá chậm.

Mà sinh lực của tôi thì đang trôi đi rất nhanh.

“Lấy hồn làm dẫn…” Tôi nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần, theo lời ghi trong sách, cố gắng kết nối hồn phách của mình với trận pháp trên khế đất.

Ngay lúc ấy, một tiếng nổ vang lên.

Cánh cổng… vỡ rồi.

Vô số ác quỷ gào thét, gầm rú, như thủy triều tràn vào.

“Bảo vệ Niệm Niệm!”

Chú thím tôi là những người đầu tiên lao lên, dùng thân thể quỷ không quá mạnh của mình tạo thành tuyến phòng thủ đầu tiên.

Nhưng họ nhanh chóng bị làn sóng ác quỷ nhấn chìm.

Ông bà nội theo sát phía sau, thiêu đốt hồn thể của mình, bùng nổ sức mạnh lớn tạm thời chặn bước lũ quỷ.

Nhưng tôi biết họ cũng không cầm cự được bao lâu.

Ba mẹ đứng hai bên bảo vệ tôi, chống lại những con quỷ lọt qua từ bốn phía.

Ba tôi đã vô cùng suy yếu, nhưng mỗi lần ra tay vẫn có thể khiến một con ác quỷ tan thành tro bụi.

Nhưng số quỷ bên ngoài… quá nhiều.

“Khà khà khà… Tần Quảng Vương, một trăm năm không gặp, sao ngươi lại thảm hại thế này?”

Một giọng nói âm lãnh, đầy châm chọc vang lên trong sân.

Tất cả ác quỷ lập tức dừng lại, tự động nhường ra một con đường.

Một người đàn ông mặc áo đen, không thấy rõ dung mạo, chậm rãi bước vào.

Mỗi bước hắn đi, đá xanh dưới chân liền phủ lên một lớp sương đen.

Quỷ tiên… đã tới.

“Huyền Sát!” Ba tôi nhìn người áo đen kia, ánh mắt lạnh đến tận xương.

“Ngươi còn nhớ tên ta à? Thật vinh hạnh.” Quỷ tiên Huyền Sát cười quái dị. “Ta đợi ngươi một trăm năm, cuối cùng cũng chờ được ngày hôm nay. Bản nguyên của ngươi, ta không khách khí nhận lấy.”

Hắn nhìn về phía tôi đang được ba mẹ che chắn phía sau, trong mắt lóe lên tia tham lam.

“Còn cái đỉnh lô hoàn hảo này nữa, đúng là niềm vui bất ngờ. Hồn phách người sống dung hợp bản nguyên quỷ khí của Tần Quảng Vương và thuần dương chi khí… chậc chậc, đại bổ đấy.”

Huyền Sát liếm môi, đưa bàn tay khô như cành cây về phía tôi.

“Đừng hòng!”

Ba tôi gầm lên, cưỡng ép thúc động chút quỷ lực còn lại. Một bóng rồng đen gầm thét lao thẳng về phía Huyền Sát.

Huyền Sát chỉ khinh miệt cười, tiện tay vung lên.

Bóng rồng lập tức tan thành khói.

Ba tôi rên khẽ một tiếng, thân thể càng thêm trong suốt.

“Châu chấu đá xe.” Huyền Sát khinh thường nói.

Hắn từng bước áp sát. Ba mẹ tôi dốc hết sức lực cũng chỉ miễn cưỡng chống lại uy áp hắn tỏa ra, hoàn toàn không thể ngăn bước chân hắn.

Ông bà, chú thím đã bị lũ ác quỷ xé nát gần như không còn hình dạng, bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến.

Tuyệt vọng bao trùm cả căn nhà cổ họ Tô.

Tôi nhìn tất cả trước mắt — nhìn từng người thân ngã xuống để bảo vệ tôi — nỗi đau trong tim hóa thành cơn phẫn nộ ngút trời.

“A——!”

Tôi ngửa mặt phát ra một tiếng thét không giống con người.

Ý thức của tôi trong khoảnh khắc này hoàn toàn hòa vào đại trận khế đất.

Tôi “nhìn thấy” — nhìn thấy trung tâm của trận pháp, nhìn thấy oán khí quấn quanh thuộc về cả gia tộc họ Tô, cũng nhìn thấy lời nguyền độc ác thuộc về quỷ tiên Huyền Sát.

Còn máu tôi, hồn tôi, như một chiếc chìa khóa đang mở chiếc xiềng xích giam giữ họ suốt trăm năm.

Vẫn chưa đủ!

Chỉ thiếu một chút nữa!

Tôi cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm tâm đầu huyết lên cuộn thẻ tre khế đất.

“Ầm!”

Cả từ đường rung chuyển dữ dội.