“Xin mời lên xe, thưa cô. Phu nhân và cậu chủ… đang đợi.”

Tôi bước vào xe.

Lâm Đào và đội vệ sĩ…

Ngồi ở những xe phía sau.

Đoàn xe lăn bánh.

Êm ái rời khỏi sân bay.

Ngoài cửa sổ—

Những công trình tôi từng chỉ dám ngước nhìn…

Lần lượt lướt qua.

Burj Khalifa.

Khách sạn cánh buồm.

Atlantis.

Mười năm trước—

Tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ trong thành phố này.

Còn bây giờ—

Tôi sẽ là cơn gió…

Thổi lên cơn bão.

Điểm đến không phải khách sạn.

Mà là một trang viên riêng của Ahmed ở ngoại ô.

An toàn.

Kín đáo tuyệt đối.

Xe dừng lại trước một biệt thự trắng.

Ahmed mở cửa xe cho tôi.

Tôi bước xuống.

Một bóng người…

Từ trong nhà loạng choạng chạy ra.

Là bà Lý.

Bà nhìn tôi—

Sững lại.

Ánh mắt lướt qua chiếc áo khoác cao cấp trên người tôi.

Nhìn đội luật sư.

Nhìn vệ sĩ phía sau.

Trong mắt bà—

Là kinh ngạc.

Là xấu hổ.

Và… một chút kính sợ.

Bà không thể tin—

Người phụ nữ đứng trước mặt…

Lại là người giúp việc từng bị bà mắng chửi.

Môi bà run lên.

Muốn nói gì đó…

Nhưng không thốt ra được.

Tôi không nhìn bà.

Ánh mắt tôi…

Vượt qua bà—

Dừng lại ở cửa biệt thự.

Ở đó—

Có một thân hình nhỏ bé.

Tiểu Triết.

Nó mặc quần áo sạch sẽ.

Tóc đã được chải gọn.

Nhưng khuôn mặt… vẫn trắng bệch.

Nó đứng im.

Đôi mắt to… đầy nước.

Nhưng vẫn cố không để rơi.

Tôi bước về phía nó.

Từng bước.

Tiếng giày cao gót—

Vang lên rõ ràng trên nền đất.

Mỗi bước…

Như dẫm lên chính trái tim mình.

Tôi dừng trước mặt nó.

Chậm rãi… ngồi xuống.

Tôi đưa tay ra—

Muốn chạm vào gương mặt gầy gò ấy.

Bàn tay tôi… khẽ run.

Nó nhìn tay tôi.

Rồi—

Không chịu nổi nữa.

“Dì Chu!”

Giọng nó vỡ ra.

Nó lao thẳng vào lòng tôi.

Ôm chặt.

Siết đến mức như muốn dính vào tôi.

Sợ tôi biến mất lần nữa.

Nước mắt tôi—

Cuối cùng cũng không giữ được nữa.

Tôi ôm lấy thân hình nhỏ bé ấy.

Như ôm cả thế giới.

“Tiểu Triết, đừng sợ.”

“Dì về rồi.”

“Dì sẽ không đi nữa.”

Tôi thì thầm bên tai nó.

Lặp đi lặp lại.

Đứa trẻ trong lòng—

Khóc nấc.

Khóc như xé tim.

Trút hết…

Sợ hãi.

Tủi thân.

Nhớ nhung.

Suốt một tháng qua.

Tôi vỗ nhẹ lưng nó.

Để nước mắt nó thấm ướt áo mình.

Khoảnh khắc đó—

Mọi thứ khác… đều không còn quan trọng.

Không tập đoàn.

Không kế hoạch.

Không trả thù.

Chỉ có tôi…

Và đứa trẻ của mình.

Như thể—

Thời gian có thể dừng lại ở đây.

Rất lâu sau—

Tiếng khóc mới dịu dần.

Nó ngẩng lên.

Đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

“Dì… mình về nhà đi được không?”

“Về nhà nào?”

Tôi dịu giọng hỏi.

“Về căn nhà cũ… căn nhà trắng đó.”

Tôi lắc đầu.

“Tiểu Triết…”

“Nơi đó… không còn là nhà của chúng ta nữa.”

“Dì sẽ cho con một ngôi nhà mới.”

“Lớn hơn. Tốt hơn.”

“Và… an toàn hơn.”

Tôi lau nước mắt cho nó.

Rồi đứng dậy.

Nắm lấy tay nó.

Ánh mắt tôi—

Chuyển sang bà Lý.

Lạnh trở lại.

“Bà Lý.”

Bà khẽ run.

“Chúng ta… nên nói chuyện chính.”

“Thứ tôi cần—đã mang theo chưa?”

Bà giật mình.

Vội vàng lấy ra một chiếc hộp nhung.

Mở ra.

Bên trong—

Một chiếc chìa khóa đồng cổ.

Và một con dấu cá nhân… khắc tên ông Lý.

“Rất tốt.”

Tôi ra hiệu cho Lâm Đào nhận lấy.

Sau đó nhìn bà.

Ra mệnh lệnh đầu tiên.

“Bây giờ—gọi cho anh của bà.”

“Nói rằng bà đã nghĩ kỹ rồi.”

“Bà đồng ý dùng chìa khóa và con dấu này…”

“Đổi lấy tự do của hai mẹ con—”

“Và một khoản tiền mặt.”

“Hẹn họ…”

“Sáng mai.”

“Tại phòng họp tầng cao nhất của tập đoàn Lý.”

“Nói với họ—”

“Đây là giới hạn cuối cùng của bà.”

19

Vương Hải và Vương Giang…

Nhận được cuộc gọi từ em gái.

Trong điện thoại—

Giọng bà Lý mệt mỏi, nhượng bộ.

Chính điều đó—

Khiến họ vui như mở hội.

Họ tưởng—

Con cờ ngu ngốc này… cuối cùng cũng bị bẻ gãy.

Họ tưởng—

Chiếc chìa khóa mở kho báu cuối cùng của ông Lý…

Sắp rơi vào tay mình.

Họ lập tức đồng ý gặp mặt.

Còn giả vờ quan tâm vài câu.