Cuối cùng mới có người bắt máy.

“Alô…?”

Giọng một người phụ nữ.

Cẩn trọng.

Căng thẳng.

Là bà Lý.

Giọng bà khàn đi, mệt mỏi…

Hoàn toàn khác với người phụ nữ kiêu ngạo năm nào.

Tôi không nói gì.

Đầu dây bên kia—

Là một khoảng im lặng rất dài.

Bà như đang xác nhận…

Cũng như đang tìm lời để mở đầu.

Cuối cùng—

Chính bà lên tiếng trước.

“Có phải… Chu Tình không?”

“Là tôi.”

Tôi chỉ đáp hai chữ.

Giọng lạnh.

Bình thản đến mức… như nói chuyện với người xa lạ.

Sự bình tĩnh của tôi…

Khiến bà càng lúng túng.

Trong điện thoại…

Vang lên tiếng nghẹn ngào bị kìm nén.

“Xin lỗi.”

Cuối cùng, bà nói ra ba chữ đó.

“Chu Tình… xin lỗi.”

“Chuyện năm đó… có thể… là tôi đã trách nhầm cô.”

“Tôi…”

Tôi cắt ngang.

“Bà Lý.”

“Bây giờ nói những điều đó… không còn ý nghĩa nữa.”

Giọng tôi… không một chút cảm xúc.

“Bà tìm tôi—”

“Là vì chuyện gì?”

Bà nghẹn lại.

Phải mất một lúc…

Mới nói được tiếp, gần như van xin.

“Sợi dây chuyền…”

“Sợi ngọc trai đó… không phải cô lấy, đúng không?”

“Cô nói cho tôi biết… nó ở đâu.”

“Tôi xin cô…”

“Làm ơn nói cho tôi.”

“Tôi bây giờ… thật sự không còn đường nào nữa.”

Tôi khẽ cười.

“Bà Lý…”

“Bà nghĩ… tôi sẽ biết sao?”

“Chẳng phải bà đã khẳng định—”

“Tôi là một kẻ tay chân không sạch sẽ sao?”

Mỗi chữ tôi nói…

Như một mũi kim.

Đâm thẳng vào bà.

Đầu dây bên kia—

Chỉ còn tiếng khóc nghẹn.

“Tôi sai rồi… tôi thật sự sai rồi…”

“Chu Tình, cô giúp tôi đi…”

“Vì Tiểu Triết… cô giúp tôi đi…”

Cuối cùng—

Bà nhắc đến Tiểu Triết.

Tôi chờ chính là câu này.

“Tiểu Triết… thế nào rồi?”

Tôi hỏi.

Nghe đến con trai—

Bà khóc lớn hơn.

“Nó không ổn… hoàn toàn không ổn…”

“Nó bị mấy người anh của tôi hành hạ…”

“Gầy đi rất nhiều…”

“Là tôi vô dụng… tôi không bảo vệ được nó…”

“Chu Tình… chỉ có cô… mới giúp được chúng tôi…”

“Tôi biết… cô thương nó nhất…”

Tim tôi siết lại.

“Tôi muốn nói chuyện video với nó.”

Giọng tôi dứt khoát.

“Ngay bây giờ.”

“Lập tức.”

“Đó là yêu cầu duy nhất của tôi.”

“Nếu bà không làm được…”

“Thì chúng ta… không cần nói tiếp.”

Bà Lý sững lại.

Bà không ngờ…

Tôi lại đưa ra điều kiện như vậy.

Nhưng đó là hy vọng duy nhất của bà.

Bà không dám từ chối.

“Được… được…”

“Tôi sẽ nghĩ cách…”

“Tôi sắp xếp ngay…”

Giọng bà rối loạn.

“Tôi chờ.”

Tôi cúp máy.

Nhìn ra màn đêm vô tận ngoài cửa sổ.

Khoảnh khắc này—

Mọi thứ… mới chỉ bắt đầu.

15

Hiệu suất của bà Lý—

Khi bị dồn đến đường cùng—

Nhanh đến mức đáng sợ.

Chưa đầy mười phút.

Phần mềm liên lạc mã hóa riêng của tôi…

Đã nhận được một cuộc gọi video.

Người gọi—

Là bà.

Tôi bấm nhận.

Màn hình sáng lên.

Một gương mặt tiều tụy… hiện ra.

Là bà Lý.

Gầy đến mức biến dạng.

Hốc mắt sâu hoắm.

Tóc khô xơ.

Vẻ kiêu sa ngày trước—

Không còn lại chút nào.

Bà xoay camera…

Về phía góc phòng.

Tim tôi—

Bị bóp nghẹt trong khoảnh khắc đó.

Tiểu Triết.

Đứa trẻ của tôi.

Nó đang ôm con tàu “Endurance”…

Co ro trên một chiếc sofa nhỏ.

Mặc bộ quần áo rộng thùng thình.

Khuôn mặt trắng bệch.

Gầy đến mức cằm nhọn hẳn.

Đôi mắt từng sáng như sao—

Giờ đây…

Chỉ còn lại sự cảnh giác và u uất.

“Tiểu Triết…”

Giọng bà Lý run lên.

“Con xem… là ai đây?”

Nó chậm rãi ngẩng đầu.

Khi ánh mắt chạm vào tôi—

Cả người nó… cứng lại.

Trong đôi mắt trống rỗng đó—

Ánh sáng… từng chút một quay trở lại.

Kinh ngạc.

Không tin nổi.

Và…

Nỗi tủi thân đậm đặc đến nghẹt thở.

Nó không nói gì.

Chỉ nhìn tôi.

Môi mím chặt—

Như sợ vừa mở ra… sẽ vỡ òa.

Tôi biết.

Nó đang sợ.

Sợ đây… lại chỉ là một giấc mơ.

Tim tôi đau như bị xé ra.

Nhưng tôi không được khóc.

Tôi phải là điểm tựa của nó.

Tôi nhìn vào màn hình.

Mỉm cười.

Một nụ cười—

Chỉ hai chúng tôi hiểu.

Rồi tôi dùng khẩu hình—

Không phát ra tiếng—

Nói với nó:

“The Pole Star.”