Lúc này, cô gái nhỏ tuổi nhất bước đến, thấp giọng nói với tôi: “Cảm ơn chị.”

Tôi bước đến gần, cô gái lùi lại một bước.

Tôi nhướng mày: “Em rất sợ chị à?”

Cô bé gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Em bị bán từ năm 3 tuổi, 13 tuổi đã phải tiếp khách, bọn họ đều nói em bẩn thỉu, không cho em lại gần.”

Tim tôi nhói đau, tôi đưa tay kéo cô bé lại gần: “Em tên là gì?”

“Doanh Doanh.”

Tôi dịu giọng hỏi: “Tại sao các em lại giúp anh ấy?”

“Bởi vì anh ấy nói, bọn họ đang xây dựng một thế giới không có khói lửa chiến tranh, không có nạn buôn bán người.”

Doanh Doanh mím môi cười: “Anh ấy nói, trong thế giới đó, mọi người đều bình đẳng, có thể tự do dạo phố, xem phim, không bị ép buộc bán rẻ bản thân, cũng không bị ai coi thường, có thể đường đường chính chính làm một con người.”

“Chị ơi, trên đời này thực sự có một nơi như vậy sao?”

“Em cũng muốn đến một nơi như thế. Em biết hiện tại vẫn chưa thể thực hiện được, nhưng một ngày nào đó, em muốn được nhìn thấy thế giới đó.”

Tôi xoa đầu cô bé: “Sẽ có một ngày như thế, trong một tương lai không xa.”

“Doanh Doanh, em chắc chắn sẽ được nhìn thấy.”

Phía chân trời tờ mờ sáng.

Doanh Doanh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Chị ơi, trời sáng rồi.”

Tôi gật đầu, thuyền đã được liên lạc đâu vào đấy, nửa tiếng nữa là có thể lén đưa người ra khỏi Thượng Hải.

Tôi bảo Doanh Doanh và mọi người trốn kỹ, rồi đứng dậy đi xuống lầu, muốn xem bên ngoài đã an toàn chưa.

Vừa đến đầu cầu thang, tôi đã chết trân tại chỗ.

Chỉ thấy trong phòng khách ở tầng một, Lục Tư Diễn đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa nhà tôi.

Anh ta đang ngước mắt, trầm mặc nhìn chằm chằm về phía tôi.

**Chương 17**

Tim tôi thót lại, bàn tay bám trên tay vịn cầu thang siết chặt.

“Anh đến đây làm gì?”

Lục Tư Diễn đứng dậy, bước lên cầu thang.

Tôi vội vàng đi xuống: “Ai cho phép anh đến?”

Tôi khéo léo chặn trước mặt Lục Tư Diễn, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi lạnh.

Lục Tư Diễn nhìn tôi, rất lâu sau mới nói: “Anh đến đón em về nhà mà.”

Tôi sững người, Lục Tư Diễn nắm lấy tay tôi, giọng điệu mềm mỏng.

“Phu nhân, hôm qua là anh sai, anh không nên nghi ngờ em. Chúng ta về nhà nhé.”

Người này quá hỉ nộ vô thường.

Tôi không đoán được anh ta đang nghĩ gì.

Nhưng hiện tại trên tầng hai đang giấu một thành viên Đảng Đỏ, mà Lục Tư Diễn lại là lực lượng chủ chốt đi càn quét Đảng Đỏ, anh ta thực sự không nên xuất hiện ở đây.

Tôi mím môi, đi theo Lục Tư Diễn xuống lầu.

Vừa lên xe, giây tiếp theo nụ hôn của Lục Tư Diễn đã ập xuống.

Tôi muốn đẩy anh ta ra, nhưng lại bị anh ta kẹp chặt cổ tay.

Vùng vẫy một lúc vẫn không thoát ra được, tôi dứt khoát nghiến răng: “Anh bị điên à!”

“Đúng là anh bị điên.” Lục Tư Diễn cười khổ, “Ôn Nam, đến tận bây giờ anh vẫn đang bao che cho em, anh đúng là điên thật rồi.”

Tim tôi giật thót: “Anh đang nói cái gì vậy?”

“Em không biết anh đang nói gì sao?”

Lục Tư Diễn hít sâu một hơi, giống như cơn thịnh nộ bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ triệt để.

“Bọn chúng đã lục soát cả một đêm, lật tung cả con phố này rồi. Em có biết trên cả con phố này, chỉ có một nơi duy nhất bọn chúng không dám lục soát không? Đó là nhà của em. Em nói xem, chúng có thể trốn ở đâu được nữa?”

Tôi sững sờ, đối diện với ánh mắt phẫn nộ âm u của Lục Tư Diễn, tôi bỗng có một dự cảm chẳng lành.

Tôi vồ lấy tay nắm cửa định nhảy xuống xe, thì bên ngoài bỗng vang lên một tiếng nổ lớn.

Tôi ngẩng đầu lên, liền thấy căn biệt thự Tây bỗng “Bùng——” một tiếng nổ tung, ngọn lửa bùng lên ngút trời.

Hơi nóng hầm hập ập tới, tôi vô thức bịt mắt lại, nhìn thấy một người phụ nữ từ tầng hai lăn xuống.

Một gã đàn ông mặc quân phục giơ súng lên.

“Đừng——” Tôi gào thét định lao tới, nhưng lại bị Lục Tư Diễn ôm ghì vào lòng.