Tôi bỏ lại câu này, không nhìn Phó Vân Tranh thêm một lần, kéo cửa xe, lái khỏi bãi đỗ ngầm.
Trong gương chiếu hậu, Phó Vân Tranh một mình đứng trong ánh sáng mờ tối.
Dáng người anh vẫn cao thẳng, vạt áo khoác màu tối bị gió thổi lên, bóng người xưa nay cao cao tại thượng lúc này lại mang theo sự cô độc tôi chưa từng thấy.
Tôi thu ánh mắt, đạp ga, hoàn toàn bỏ người đàn ông từng khiến tôi ngước nhìn, khiến tôi hèn mọn đến tận bụi đất lại phía sau.
Ngày thứ hai sau buổi giải trình, bên trong tập đoàn Phó thị xảy ra một trận động đất chưa từng có.
Phó Vân Tranh không chọn xử lý lạnh, càng không giống trước đây vì thể diện Phó thị mà đẩy trách nhiệm cho nhân viên thi hành bên dưới.
Để hoàn toàn xác thực sự trong sạch của tôi, với thân phận người nắm quyền tập đoàn Phó thị, anh trực tiếp công bố thông báo chính thức ra bên ngoài.
Trong thông báo, anh không chỉ công khai toàn bộ chứng cứ hệ thống phê duyệt nội bộ bị ác ý sửa đổi, mà còn thẳng thắn thừa nhận trong tình huống không nhận được email tạm dừng, chính mình đã ban lệnh đặc cách cho khoản tiền gây tranh cãi ấy.
Đối với một người ở vị trí cao xưa nay nổi tiếng nghiêm cẩn lạnh lùng, công khai thừa nhận quản lý thất trách chẳng khác nào tự tay đưa cán dao cho kẻ địch.
Điều này không chỉ làm tổn hại uy quyền tuyệt đối của anh với tư cách người nắm quyền, mà còn khiến nhánh thứ hai ẩn mình đã lâu nắm được điểm yếu chí mạng.
Nghe nói hội đồng quản trị họp xuyên đêm, bầu không khí trong phòng họp căng như dây đàn.
Mấy người chú bác bên nhánh thứ hai nhân cơ hội gây khó dễ, lấy lý do “tình cảm cá nhân ảnh hưởng lợi ích công ty”, “quản lý tồn tại nguy cơ an toàn nghiêm trọng”, từng bước ép Phó Vân Tranh trên bàn họp, thậm chí đề nghị tạm đình chỉ chức vụ tổng giám đốc của anh.
Mà Phó Vân Tranh không biện giải.
Anh ngồi ở ghế chủ tọa đầu bàn dài, thần sắc vẫn cao quý trầm ổn, chỉ lạnh nhạt ném toàn bộ đơn khởi kiện những người liên quan lên mặt bàn, một mình mạnh mẽ gánh hết mọi áp lực.
Những tin này tôi không phải đọc từ báo chí.
Mà là ba ngày sau, bà cụ Phó cho người đón tôi đến nhà cũ.
Khói đàn hương lượn lờ, nhưng bầu không khí trong phòng trà lại nặng nề hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Bà cụ Phó ngồi sau bàn trà, tóc bạc bên thái dương dường như nhiều hơn lúc tôi rời đi.
Bà nhìn tôi, thở dài thật sâu.
“Thanh Lê, lần này vì cháu, Vân Tranh đã động đến người trong nội bộ nhà họ Phó.”
Tay cầm tách trà của tôi hơi khựng, nước trà trong đáy cốc lay ra một vòng gợn nhỏ.
Bà cụ nhìn tôi, chân thành nói: “Nhánh thứ hai bên kia mưu tính lâu như vậy, chính là chờ nó phạm sai lầm.”
“Nó rõ ràng có thể tự mình đè chuyện này xuống, hoặc tìm một người gánh tội, nhưng nó không làm. Nó công khai sai lầm của chính mình, chỉ để trên người cháu không lưu lại dù chỉ một chút vết nhơ.”
Tôi im lặng.
Tôi hạ mắt, nhìn nước trà trong veo trong cốc, vị đắng trong lòng từng chút lan ra.
Nói hoàn toàn không lay động là giả.
Tôi yêu anh tròn năm năm, cho dù bây giờ đã quyết định rút lui, nghe anh vì tôi mà bị ngàn người chỉ trích, bị gia tộc vây công, trong lòng vẫn dâng lên từng cơn đau âm ỉ dày đặc.
Nhưng xót anh thì có thể xóa sạch mọi tủi thân tôi chịu suốt hai tháng ấy sao?
Có thể thay đổi sự thật anh từng coi tôi như món đồ trang trí, lúc nào cũng có thể đem hi sinh sao?
Tôi đặt tách trà xuống, ngước mắt, bình tĩnh nhìn bà cụ Phó.
“Bà nội.” Giọng tôi rất khẽ, nhưng mang theo sự dứt khoát không thể quay đầu, “Cháu đau lòng cho anh ấy không có nghĩa cháu vẫn phải quay lại.”
Tôi nuốt vị chua xót trong cổ họng, tiếp tục nói: “Trước đây cháu nghĩ chỉ cần mình làm đủ tốt là có thể đứng vững ở vị trí này. Nhưng sau đó cháu mới hiểu, thể diện dựa vào người khác cho thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị thu lại. Cháu không muốn quay về làm món đồ nội thất có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào nữa.”
Bà cụ Phó nhìn tôi, đáy mắt lóe qua cảm xúc phức tạp.
Bà biết trái tim tôi đã bị Phó Vân Tranh làm tổn thương hoàn toàn, bù đắp bao nhiêu cũng không thể sưởi ấm lại.
Phòng trà yên tĩnh rất lâu.
Ngoài cửa sổ nổi gió, thổi lá trúc xào xạc.
Bà cụ Phó xoay chuỗi Phật châu trong tay, đột nhiên thở dài thật sâu.
“Vậy nếu nó thật sự mất vị trí người nắm quyền nhà họ Phó thì sao?”
Tôi nhìn bà cụ Phó, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót kéo dài.
Nhưng tôi không lùi bước, chỉ bình tĩnh đón ánh mắt bà.
“Bà nội, đó là cái giá anh ấy với tư cách người nắm quyền Phó thị phải chịu. Giống như trước đây cháu với tư cách bà Phó phải chịu tủi thân vậy.” Giọng tôi rất khẽ nhưng vô cùng rõ, “Chúng cháu đều đang trả giá cho vị trí của mình, không ai thay ai được.”
Ngày thứ ba sau khi rời nhà cũ, trận động đất nội bộ tập đoàn Phó thị cuối cùng lan ra bên ngoài.
Tin tài chính phủ kín khắp nơi, tất cả đều là báo cáo về thay đổi cấp cao của Phó thị.
Vì bê bối quỹ từ thiện kéo theo kiểm toán nội bộ, cộng thêm nhánh thứ hai liên hợp gây sức ép trong hội đồng quản trị.