Dạ dày anh đột nhiên co rút đau nhói, anh gập người nôn khan bên bồn hoa, hốc mắt đỏ ngầu, trong mắt là những giọt nước mắt sinh lý không thể kìm nén.

Trong tầm nhìn mờ nhạt, thấp thoáng toàn là bóng dáng của Tân Mộ.

Bảy năm trước, khi cô nói lời chia tay với anh, đòi gả cho Thẩm Lâm.

Bốn năm trước, anh giở trò đánh sập viện nghiên cứu của Thẩm Lâm, Tân Mộ không do dự tát anh một cái, chửi anh là kẻ điên.

Ba năm trước, Tân Mộ đứng chắn trước mặt Thẩm Lâm, nói anh vĩnh viễn không bằng Thẩm Lâm.

Còn cả mấy ngày trước, ở bãi đỗ xe, thấy điện thoại của Thẩm Lâm thì cô vui vẻ, còn bị anh hôn lại thờ ơ lạnh nhạt.

Bất kể là bảy năm trước hay bây giờ, trong lòng Tân Mộ, công ty và gia đình luôn xếp thứ nhất.

Bạn bè và Thẩm Lâm xếp thứ hai, vậy còn anh ở đâu?

Anh chẳng ở đâu cả.

Có lẽ trong lòng Tân Mộ, chưa từng có anh.

Vậy nên, anh hận cô là điều đương nhiên, vậy nên, anh như một con quỷ dữ bám lấy cô cũng là lẽ đương nhiên.

Cô đáng đời, cô đáng đời…

Phó Tây Châu đột nhiên cười lớn, anh dựa vào xe, nhìn tòa nhà Tân thị không lấy một ngọn đèn, cười đến ướt đẫm hai mắt.

Muốn trốn? Không thể nào.

Cho dù Tân Mộ có trốn đến chân trời góc bể, chỉ cần cô còn điểm yếu, chỉ cần cô còn thứ để bận tâm, cô sẽ không thể trốn thoát.

Phó Tây Châu rút điện thoại ra, gọi cho thư ký.

“Tìm một đội thi công, đến nhà họ Tân, đào mộ lão phu nhân nhà họ Tân lên.”

Tân lão thái thái đã sống cả đời ở nhà họ Tân, sau khi mất, Tân Mộ đã chôn cất bà ở ngọn núi phía sau nhà.

Ngày hôm sau, Phó Tây Châu đích thân dẫn người đến nhà họ Tân.

Năm kết hôn, Tân Mộ đã đích thân dẫn anh về để lấy dấu vân tay ra vào.

Ảnh thờ của bà nội Tân treo ngay trong phòng khách tầng một. Phó Tây Châu thắp ba nén nhang, dựa lưng vào sô pha, châm một điếu thuốc.

“Bà nội, bà đừng trách cháu, đây đều là do Tân Mộ ép cháu.”

Ba năm trước, khi biết Tạ Vãn Tình có thai, ý nghĩ đầu tiên của anh là muốn đưa cô ta đi phá.

Nhưng ngay lúc anh đưa Tạ Vãn Tình đến bệnh viện, anh lại nhìn thấy Thẩm Lâm và Tân Mộ cùng xuất hiện ở đó.

Thẩm Lâm dìu Tân Mộ, hai người cười nói ngọt ngào, vô cùng thoải mái.

Anh lúc đó đã nghĩ, tại sao Tân Mộ lại có thể vui vẻ như vậy?

Anh không hề thích nụ cười của cô.

Vì vậy, anh đã giữ lại đứa con của Tạ Vãn Tình.

Sau này, khi Tân Mộ đẩy Tạ Vãn Tình xuống cầu thang, làm đứa bé kia sảy mất, anh còn cảm thấy khá vui.

Anh cứ tưởng, Tân Mộ có để tâm.

Nhưng không ngờ, sau niềm vui của anh, ngày hôm sau, Tân Mộ cùng Thẩm Lâm ra nước ngoài.

Anh thực sự không biết, mình đã làm sai điều gì.

Anh đã vô số lần nghĩ, nếu Tân Mộ có thể yêu anh dù chỉ một chút, nếu Tân Mộ không nhẫn tâm như vậy.

Kết cục của bọn họ có phải đã khác đi không?

Đáng tiếc, họ vẫn bước đến bước đường này.

Dụi tắt điếu thuốc, Phó Tây Châu đưa tay, bảo đám người kia ra núi sau.

Một lát sau, điện thoại của thư ký gọi tới.

Phó Tây Châu nói: “Đào xong chưa?”

Giọng thư ký hơi trầm xuống: “Phó tổng, ở đây còn có một tấm bia nữa, trên đó viết là mộ của ái tử (con yêu).”

Phó Tây Châu sững người.

Liền nghe thấy thư ký nói tiếp:

“Trên bia khắc, mẹ là Tân Mộ.”

“Ba là…”

“Phó Tây Châu.”

Tại bệnh viện.

Bác sĩ luống cuống lật tìm hồ sơ bệnh án cũ, cuối cùng cũng tìm thấy chút manh mối của ba năm trước trong một cuốn sổ đăng ký.

“Ba năm trước, có một bệnh nhân tên Tân Mộ kiểm tra phát hiện mang thai ba tháng. Nửa tháng sau, bị ngã từ cầu thang xuống, sảy thai…”

Phó Tây Châu thẫn thờ nhìn những đầu ngón tay đang run rẩy của mình.

“Thời gian.”

“Ngày 15 tháng 12 năm 2022.”

Ngày hôm đó, là một ngày trước khi Tân Mộ rời đi.

Là ngày Tân Mộ và Tạ Vãn Tình cùng ngã xuống cầu thang, vì để chọc tức Tân Mộ, anh chỉ cứu Tạ Vãn Tình.

Phó Tây Châu giơ tay lên, từ từ ôm lấy mặt, sự nghẹt thở liên hồi nơi lồng ngực khiến anh không thở nổi.

Thảo nào, thảo nào hôm đó Tân Mộ lại nói.

“Phó Tây Châu, anh mới là người thực sự nợ tôi một mạng.”

Họ từng có với nhau một đứa con, rồi lại mất đi vào lúc anh không hề hay biết.

Vậy mà lúc đó, anh còn trách cứ Tân Mộ đã hại chết con của Tạ Vãn Tình.

Ngực Phó Tây Châu đau đến mức không thốt nên lời nửa câu. Lòng bàn tay lạnh toát, những ngón tay, đôi môi, thậm chí toàn thân anh đều đang run rẩy.

Bác sĩ hỏi: “Anh Phó, anh không sao chứ?”

Phó Tây Châu siết chặt tay, rảo bước nhanh ra ngoài.

Vừa đến cửa bệnh viện, đã thấy Hứa Mộng hằm hằm sát khí đi đến trước mặt anh, vung tay tát anh một bạt tai.

“Phó Tây Châu, bà nội Tân cũng từng là bà nội của anh, anh đối xử với bà như vậy, anh còn là con người sao!”

Phó Tây Châu hoảng hốt định thần lại. Lúc này, anh không muốn cãi cọ với Hứa Mộng chút nào, anh chỉ thấy rối bời.

Đầu óc rối bời, trong lòng càng rối bời hơn.

“Tôi vẫn chưa đào bà ấy lên, cô cũng đừng đến phiền tôi.”

“Đúng là không nên đến phiền anh, tôi nên tìm người đánh cho anh một trận. Ba năm trước đáng lẽ tôi đã làm thế rồi, nếu không phải Tân Mộ ngăn cản…”

Hứa Mộng nghiến răng nhìn Phó Tây Châu: “Sao Tân Mộ lại yêu cái loại cặn bã như anh chứ!”