Cuối livestream, phóng viên hỏi anh:
“Thầy Lương, kết quả giám định ADN vẫn chưa có, bây giờ anh nói những điều này có quá sớm không?”
Lương Nghiễn Thanh nhìn ống kính.
“Nếu một người đàn ông phải đợi kết quả giám định ra mới chịu thừa nhận mình từng nợ một người phụ nữ và hai đứa trẻ.”
“Vậy anh ta cũng không xứng làm cha.”
Ngôn Ngôn cầm chiếc bánh quy nhỏ, không ăn.
Rất lâu sau, thằng bé nhỏ giọng nói:
“Mẹ, lần này chú ấy nói cũng được.”
Tôi cười cười, chợt phát hiện từ lúc Lương Nghiễn Thanh nói trước ống kính câu “Là tôi đã nhận ra bọn trẻ muộn mất ba năm”, những dòng bình luận trước mắt tôi đã hoàn toàn biến mất.
“Ừ.”
“Nhưng còn phải xem biểu hiện.”
“Tất nhiên.”
10
Trên mạng bắt đầu đảo chiều.
Những người từng mắng tôi lại quay lại xin lỗi.
【Chị ơi xin lỗi, hôm qua em mắng hơi sớm.】
【Trần Khải Minh đúng là không phải người.】
【Hứa Chiếu Vãn một mình nuôi hai đứa trẻ, ba năm đó.】
【Ít nhất Lương Nghiễn Thanh dám nhận, hơn đám đàn ông giả chết rồi.】
Cũng có người bắt đầu giục tôi tha thứ.
【Hiểu lầm đã được giải thích rồi, gia đình bốn người mau đoàn tụ đi.】
【Lương Nghiễn Thanh cũng bị lừa, anh ấy cũng thảm mà.】
【Trẻ con không thể không có bố.】
Khi tôi lướt đến câu này, tôi đang sấy tóc cho Tuế Tuế.
Con bé vừa tắm xong, có một nhúm tóc vểnh lên, ấn kiểu gì cũng không xuống.
Ngôn Ngôn ngồi trên thảm ghép lego.
Lương Nghiễn Thanh xách hai túi lớn đứng ở cửa.
Đồ chơi, quần áo, sách tranh, đồng hồ điện thoại trẻ em.
Còn có một con thỏ bông màu hồng.
Tuế Tuế nhìn thấy là phản bội ngay.
“Thỏ thỏ!”
Con bé lao qua, lại phanh gấp khi cách Lương Nghiễn Thanh hai bước.
Rồi quay đầu nhìn tôi.
Tôi tắt máy sấy.
“Muốn thì lấy.”
Tuế Tuế lập tức ôm thỏ đi.
Lương Nghiễn Thanh thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó anh đưa chiếc túi khác cho Ngôn Ngôn.
“Cho con.”
Ngôn Ngôn không nhận.
Thằng bé cúi đầu nhìn, là một bộ lego rất đắt.
Lương Nghiễn Thanh nói:
“Bố không biết cụ thể con thích bộ nào, nên mua hết.”
Ngôn Ngôn ngẩng đầu nhìn anh.
“Trước đây mẹ con cũng mua cho con.”
Tay Lương Nghiễn Thanh khựng lại.
Ngôn Ngôn lại nói:
“Mẹ dành dụm cả tháng mới mua.”
Trong phòng yên lặng.
Tuế Tuế ôm thỏ, nhìn anh trai, lại nhìn Lương Nghiễn Thanh, cuối cùng lặng lẽ ôm con thỏ chặt hơn.
Tôi đi tới, đặt một xấp giấy tờ lên bàn trà.
Sổ tiêm vắc xin.
Hóa đơn học phí mẫu giáo.
Hồ sơ cấp cứu.
Kết quả kiểm tra dị ứng.
Giấy hoàn tiền lớp giáo dục sớm.
Còn có ghi chép chi tiêu ba năm nay của tôi.
“Lương Nghiễn Thanh.”
Anh nhìn tôi.
Tôi nói:
“Anh muốn bù đắp, được thôi. Bắt đầu từ những thứ này trước.”
Anh cúi đầu lật xem.
Trang đầu tiên là lần đầu Ngôn Ngôn sốt cao.
Hai giờ bốn mươi bảy phút sáng.
Phí cấp cứu ba trăm sáu mươi tám tệ.
Trang thứ hai là Tuế Tuế dị ứng đạm sữa bò.
Phí kiểm tra bảy trăm hai mươi tệ.
Trang thứ ba là đơn đăng ký mẫu giáo.
Phần thông tin cha, để trống.
Tay Lương Nghiễn Thanh dừng ở cột đó.
Tôi nói:
“Bố không phải là một từ khóa hot search, cũng không phải anh đăng một tuyên bố là xong.”
“Mấy giờ bọn trẻ ngủ, thích ăn gì, sợ gì, bị ốm thì đến bệnh viện nào trước, tối khóc thì dỗ thế nào.”
“Những chuyện này anh đều không biết.”
Yết hầu Lương Nghiễn Thanh khẽ động.
“Tôi có thể học.”
Tôi nhìn anh.
“Học không tốt thì sao?”
Anh nói:
“Tiếp tục học.”
Ngôn Ngôn cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh một cái.
Lương Nghiễn Thanh ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với thằng bé.
“Trước đây bố không có mặt, bố xin lỗi.”
Môi Ngôn Ngôn mím rất chặt.
“Không phải lỗi của mẹ.”
“Ừ.” Lương Nghiễn Thanh nói. “Là lỗi của bố.”
Ngôn Ngôn im lặng rất lâu.
Sau đó đẩy bộ lego kia về.
“Vậy bây giờ chú đừng tặng đồ đắt tiền như vậy trước.”
Lương Nghiễn Thanh sững người.
Ngôn Ngôn nói:
“Mẹ nói, người đột nhiên cho rất nhiều thứ chưa chắc đã đáng tin.”
Tôi suýt bật cười.
Lương Nghiễn Thanh nhìn tôi.
Tôi không giải thích.
Vì đúng là tôi từng nói vậy.
Vẫn là hồi hai đứa nhỏ hai tuổi, ông chủ siêu thị dưới nhà muốn dùng kẹo dụ Tuế Tuế hôn ông ta một cái.
Hôm đó tôi đã giáo dục hai đứa trẻ suốt hai mươi phút.
Lương Nghiễn Thanh thu lego lại.
“Vậy ngày mai bố có thể mang bữa sáng đến không?”
Ngôn Ngôn nghĩ một chút.
“Chú sẽ mua gì?”
“Con thích gì?”
Ngôn Ngôn nhíu mày.
“Chú đến chuyện này cũng không biết.”
Lương Nghiễn Thanh bị nghẹn lời.
Tuế Tuế ôm thỏ, nhỏ giọng nhắc:
“Anh thích bánh trứng, không hành.”
Ngôn Ngôn lập tức nhìn con bé.
Tuế Tuế vùi mặt vào thỏ.
“Em không giúp chú ấy đâu.”
Lương Nghiễn Thanh ghi lại.
Thật sự lấy điện thoại ra ghi.
Tuế Tuế thấy vậy lại bồi thêm một câu:
“Con thích sữa dâu, hộp lớn.”
Lương Nghiễn Thanh cũng ghi.
Ngôn Ngôn nhìn anh ghi, sắc mặt cuối cùng cũng không còn cứng như trước.
Tôi đứng bên cạnh, bỗng hơi muốn thở dài.
Không giống những gì tôi tưởng tượng.
Không có quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Không có khóc lóc đau đớn.
Chỉ có một Ảnh đế ngồi xổm bên bàn trà nhà tôi, nghiêm túc ghi:
Bánh trứng không hành.
Sữa dâu hộp lớn.
11
Nửa tháng sau, kết quả giám định ADN có.