Tờ thứ hai là của Triệu Mẫn: Chi tiết các khoản chi tiêu phát sinh từ ngày 30 tháng 4 đến ngày 2 tháng 5 –

Set hải sản x 1: 12.000 tệ

Ngâm chân x 1: 3.000 tệ

Set trà chiều bánh ngọt x 1: 4.000 tệ

Set massage tinh dầu hai người x 1: 16.000 tệ

Vang đỏ minibar x 2 chai: 8.000 tệ

Tổng cộng: 43.000 tệ.

Giấy trắng mực đen, từng khoản từng khoản vô cùng rõ ràng.

Chủ homestay xếp hai tờ hóa đơn nằm ngang trên quầy.

“Cô Tô, phí lưu trú của cô là 98.000 tệ. Còn tờ này là các khoản chi phí phát sinh trong thời gian lưu trú, tổng cộng 43.000 tệ. Bên sử dụng dịch vụ chưa được cô ủy quyền, cần tự thanh toán riêng.”

Triệu Mẫn bước đến quầy, cúi đầu nhìn. Đầu tiên là sững người, sau đó cố nặn ra một nụ cười: “Đùa gì vậy? Mấy cái này không phải tính chung vào sao? Cứ tính chung là được rồi.”

Chủ homestay nhìn tôi rồi nhìn chị ta.

“Đây là yêu cầu tách hóa đơn từ phía cô Tô. Các khoản chi tiêu phát sinh cô ấy không xác nhận ủy quyền, nên chị cần tự thanh toán.”

“Tách hóa đơn gì? Thế nào là không xác nhận? Mấy hôm trước chẳng phải ghi hết vào tên nó sao?”

“Chi tiêu hôm trước quả thực tạm ghi nợ dưới tên cô Tô, nhưng sau đó cô Tô đã phản đối và yêu cầu tách hóa đơn. Những khoản chi tiêu này do chính chị yêu cầu, chúng tôi đã đối chiếu lịch sử phục vụ và biên lai ký nhận, người sử dụng dịch vụ là chị.”

Nụ cười trên mặt Triệu Mẫn không giữ được nữa. Chị ta ngoắt đầu lại, gào lên với Tô Lỗi: “Tô Lỗi! Em gái anh có ý gì hả!”

Tô Lỗi đứng cạnh quầy, miệng há ra rồi ngậm lại, ngậm lại rồi há ra. Chẳng rặn được chữ nào.

Bà Triệu chạy tới, mặt mũi hoang mang: “Sao thế? Sao lại phải trả tiền?”

Bà ta giật lấy tờ hóa đơn, liếc nhìn, tay bắt đầu run lên.

“Spa mười sáu ngàn? Vang đỏ tám ngàn? Cái cửa hàng nhà các người sao mà đen tối thế!”

Chủ homestay không kiêu ngạo cũng không nhún nhường: “Thưa bác, đây là bảng giá niêm yết chuẩn, có dán trên tường, trước khi sử dụng dịch vụ chúng tôi cũng đã xác nhận lại rồi.”

Bà Triệu trừng lớn mắt: “Mẫn Mẫn, chẳng phải con nói là không tốn tiền sao? Chẳng phải con nói em chồng lo hết rồi sao?”

Môi Triệu Mẫn run lẩy bẩy. Chị ta quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt lóe lên vẻ cầu xin: “Tô Vãn, em có thể… giúp một chút được không? Chỉ lần này thôi. Nhiều người ở đây thế này, em làm chị mất mặt quá…”

“Làm chị mất mặt á?” Tôi ngắt lời chị ta. “Chị lén xem mã đặt phòng trên điện thoại của anh tôi, đưa cả gia đình năm người đến ở trước. Chị lấy danh nghĩa của tôi để ăn hải sản, đi spa, uống vang đỏ. Chị đăng mạng xã hội rêu rao với tất cả mọi người rằng biệt thự này là do Tô Lỗi đặt, hơn chín vạn một đêm.”

Tôi ngừng lại một chút, nhìn thẳng vào chị ta.

“Chị dâu, số tiền này là tiền em nhịn ăn nhịn mặc, ngày ngày húp cháo trắng, nửa năm trời không mua nổi bộ quần áo mới để dành dụm. Chị có từng nghĩ đến điều đó không?”

Phòng khách tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

Ông Triệu từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, sắc mặt xám xịt.

“Bao nhiêu tiền?”

“Bốn vạn ba.”

Ông liếc nhìn Triệu Mẫn. Ánh mắt ấy, giống như đang nhìn một kẻ xa lạ.

“Mày đang tính toán cái gì thế hả?”

Triệu Mẫn nín thinh.

Tô Lỗi cuối cùng cũng mở miệng. Nhưng lời anh ấy nói, càng khiến tôi muốn cười.

“Tô Vãn… hay em cứ ứng trước cho chị dâu em đi, về nhà rồi bảo chị ấy trả dần cho em.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Anh, anh ba mươi hai tuổi rồi đấy. Vợ anh xem trộm điện thoại của anh, tiêu tiền của em gái anh, đăng mạng xã hội khoe khoang là tiền do anh bỏ ra. Mà anh chỉ nói được một câu ‘ứng trước’ thôi sao?”

Mặt anh ấy đỏ bừng. “Thế em bảo phải làm sao? Cô ấy cũng đâu mang theo nhiều tiền mặt thế…”

“Không mang tiền á?”