Ta nhìn Cố Nghiễn Chi.

Chàng cũng đang nhìn ta, ngoài mặt bình tĩnh nhưng những ngón tay căng cứng đã để lộ tâm tư.

Ta đan mười ngón tay với chàng.

“Ta thích chàng.”

Tạ Hoài Xuyên vẫn không chịu từ bỏ.

“Còn nhiều hơn khi xưa nàng thích ta sao?”

Ta nhẹ giọng nói: “Ngày trước là ngày trước.”

“Bây giờ phu quân của ta là Cố Nghiễn Chi.”

Ngoài cửa vang lên một tiếng trầm đục khi hộp gỗ rơi xuống đất.

Tạ Hoài Xuyên đứng đó rất lâu, cuối cùng không gõ cửa thêm nữa.

Tiếng bước chân hắn dần xa.

Cố Nghiễn Chi lại vẫn không chịu buông tay.

Ta nhắc: “Người đã đi rồi.”

Chàng nghiêm túc đáp: “Ta biết.”

“Vậy chàng còn nắm ta làm gì?”

Chàng cúi đầu nhìn ta, ý cười trong mắt không giấu nổi.

“Phu nhân vừa nói thích ta.”

“Chậc, phải để ta bình tâm một lát.”

Chương 8

Ba ngày sau, Thẩm Nhu bày một bàn rượu thịt trong Tạ phủ, nói muốn tạ lỗi với Tạ lão phu nhân.

Tạ lão phu nhân căn bản không chịu gặp nàng ta.

Thẩm Nhu liền bưng một đĩa bánh hoa quế, tự mình quỳ trước cửa chính viện.

“Lão phu nhân, Nhu nhi biết sai rồi.”

Tạ lão phu nhân lạnh giọng nói qua cánh cửa: “Mang đi.”

“Hành Châu không còn ở đây, Tạ phủ chẳng có ai thích ăn thứ này.”

Ngón tay Thẩm Nhu siết lại.

“Nàng ta đã gả đi rồi, người còn nhớ nàng ta làm gì?”

Cửa phòng đột nhiên mở ra.

Tạ lão phu nhân lạnh lùng nhìn nàng ta.

“Nó ở bên ta hơn mười năm, ngươi mới vào cửa được mấy ngày mà cũng xứng hỏi?”

Vẻ yếu đuối trên mặt Thẩm Nhu suýt nữa không giữ nổi.

Nàng ta rất nhanh lại ép ra nước mắt.

“Nhu nhi chỉ muốn hiếu kính người.”

Tạ lão phu nhân không để ý, sai người đóng cửa lại.

Đêm đó, Tạ lão phu nhân đột nhiên đau bụng dữ dội.

Tạ Hoài Xuyên mời đại phu tới, lại sai người phong tỏa cửa viện.

Đại phu kiểm tra đĩa bánh hoa quế kia, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Trong bánh có thêm quá nhiều bột sắn, xung khắc với thuốc lão phu nhân uống hằng ngày. May mà ăn không nhiều, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ không sao.”

Tạ Hoài Xuyên quay đầu nhìn Thẩm Nhu.

Thẩm Nhu vội vàng lắc đầu.

“Bánh do nhà bếp làm, sao có thể trách ta?”

Đầu bếp nữ quỳ phịch xuống.

“Tướng quân, chính Thẩm cô nương đặc biệt dặn nô tỳ cho thêm một ít. Cô nương nói lão phu nhân tuổi đã cao, không nếm ra được.”

Sắc mặt Thẩm Nhu lập tức thay đổi.

“Ngươi nói bậy!”

Thị nữ của nàng ta cũng đột nhiên quỳ xuống.

“Tướng quân, cô nương không định hại lão phu nhân.”

“Cô nương chỉ muốn lão phu nhân bệnh mấy ngày, sau đó tự mình chăm bệnh, để lão phu nhân chấp nhận cô nương.”

Thẩm Nhu trở tay tát thị nữ một cái.

“Tiện tỳ, ai cho ngươi nói bậy?”

Tạ Hoài Xuyên siết cổ tay nàng ta.

“Đủ rồi.”

Thị nữ ôm mặt, khóc lóc kể hết mọi chuyện.

“Ở Quế Hương viện, cô nương cũng cố ý ngã xuống.”

“Vò rượu là cô nương đá vỡ. Hỉ phục cũng là cô nương cố ý giành lấy.”

“Cô nương nói chỉ cần Khương cô nương ra tay, tướng quân sẽ càng chán ghét nàng ấy.”

Thẩm Nhu nhào vào lòng Tạ Hoài Xuyên.

“Hoài Xuyên ca ca, ta chỉ vì quá yêu huynh.”

Tạ Hoài Xuyên lùi lại một bước, mặc cho nàng ta ngã xuống đất.

“Thứ nàng yêu là vị trí tướng quân phu nhân.”

Thẩm Nhu nằm dưới đất, đột nhiên bật cười khe khẽ.

“Vậy còn huynh?”

Tạ Hoài Xuyên cau chặt mày.

Thẩm Nhu ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên.

“Huynh thật sự yêu Khương Hành Châu sao?”

“Khi nàng ta béo, huynh chê nàng ta làm mình mất mặt.”

“Nàng ta trở nên xinh đẹp, lại gả cho người khác, huynh liền hối hận.”

“Ha, rốt cuộc thứ huynh không nỡ buông là nàng ta, hay là cảm giác bây giờ không có được nàng ta nữa?”

Sắc mặt Tạ Hoài Xuyên đột nhiên cứng đờ.

Thẩm Nhu tiếp tục nói: “Nếu nàng ta vẫn là cô nương mập mạp năm xưa, huynh có đuổi theo không?”

Trong viện im phăng phắc.

Tạ Hoài Xuyên rất lâu không trả lời.

Thẩm Nhu lau nước mắt, nụ cười càng thêm châm chọc.

“Huynh xem, đến chính huynh cũng không dám trả lời.”

Tạ Hoài Xuyên sai người áp giải nàng ta về phòng.

Đêm đó, hắn một mình đến Quế Hương viện.

Hồi môn của Khương gia đã được chuyển đi sạch sẽ.

Trong phòng chỉ còn bụi bặm, đến một chiếc ghế để ngồi cũng không có.

Dưới gốc quế, vò rượu hợp cẩn đã vỡ nát đầy đất.

Tạ Hoài Xuyên ngồi xổm xuống, nhặt một mảnh sứ vỡ.

Mảnh sứ sắc bén cứa rách lòng bàn tay.

Máu tươi nhỏ xuống bùn.

Hắn lại giống như không hề cảm thấy đau.

Bởi vì câu hỏi của Thẩm Nhu, hắn mãi mãi không thể trả lời.

Chương 9

Ngày hôm sau, Tạ Hoài Xuyên sai người đưa Thẩm Nhu về Thẩm gia.

Thẩm Nhu bám chặt khung cửa, khóc đến mặt đầy nước mắt.

“Hoài Xuyên ca ca, huynh từng nói sẽ cưới ta!”

Tạ Hoài Xuyên ném hành lý của nàng ta ra khỏi cổng phủ.

“Ta cũng từng nói sẽ cưới Hành Châu.”

Sắc mặt Thẩm Nhu trắng bệch.

Tạ Hoài Xuyên kéo khóe môi.

“Có thể thấy lời hứa của ta từ trước đến nay chẳng đáng giá gì.”

Thẩm Nhu thấy khóc lóc cầu xin vô dụng, dứt khoát xé bỏ lớp ngụy trang.

“Khương Hành Châu đã gả cho người khác rồi. Huynh đuổi ta đi, nàng ta cũng không quay về.”

“Ta biết.”

Giọng Tạ Hoài Xuyên khàn khàn.

“Đuổi nàng đi chỉ vì Tạ phủ không dung được kẻ tâm thuật bất chính.”

Thẩm Nhu cười lạnh rồi rời đi.

Không qua mấy ngày, trong kinh thành bắt đầu xuất hiện lời đồn.