Chuyện này tỷ ấy không thể chối cãi được nữa rồi.
Tỷ tỷ càng thêm não nề: “Ta không muốn cúi đầu trước Thẩm… khụ. Công chúa, nên đã quay về nông thôn, nghĩ rằng ta đi rồi nàng ta sẽ không làm khó dễ người nhà.”
“Ai ngờ ngày ta rời nhà, phụ mẫu lại lén lút thu dọn hành trang của muội, đưa muội vào cung.”
“Ta biết được chuyện này, là do cách đây không lâu phụ mẫu về tận hương dã tìm ta, kể lại cho ta biết.”
Tỷ tỷ vô cùng phẫn nộ: “Ngày rời đi ta còn đặc biệt căn dặn phụ thân, mua gói Lê tử tô về nhà, định bụng trước khi đi sẽ để lại món muội thích ăn nhất, lần này muội sẽ không quên người tỷ tỷ này nữa.”
“Bọn họ thì hay rồi, bắt muội đi đỉnh tội!”
Ta ngây ngốc.
Chuyện này, hoàn toàn không giống với những gì ta nghĩ!
Ta vẫn luôn đinh ninh rằng, tỷ tỷ vẫn đang ở nhà hưởng phúc.
Công chúa khẽ dùng cùi chỏ huých huých ta, nhỏ giọng nói: “Nghe thế này, muội mới giống một tiểu ma vương giấu mặt ấy, tỷ tỷ muội vậy mà không bỏ chạy khỏi muội, ngược lại còn đến đón muội, ả ta chắc là thật tâm thương muội rồi.”
“Nhưng những chuyện này muội một chút ấn tượng cũng không có sao?”
Ta hai mắt mờ mịt.
Hoàng hậu không nhịn được cười: “Tiểu Phúc mới bảy tuổi, thì hiểu cái gì.”
“Oánh nhi nhà ta bảy tuổi còn tè dầm, mà vẫn một mực chối là do mưa hắt vào.”
“Trẻ con đều không nhớ rõ mọi chuyện đâu.”
Công chúa gãi gãi đầu: “Sao ta không nhớ là ta từng tè dầm nhỉ…”
Đầu óc ta đã rối tung như một mớ bòng bong.
Người mà ta vẫn tưởng là tỷ tỷ xấu xa, hóa ra lại là một người tỷ tỷ tốt?
8
Tỷ tỷ được Hoàng hậu giữ lại trong cung.
Sự thật đã rõ ràng, ta muốn đi tìm tỷ tỷ, lại không biết lấy lý do gì.
Dù sao, cũng là ta đã hiểu lầm tỷ ấy.
Ta là một kẻ có tội.
Còn chưa nghĩ ra cách đối mặt với tỷ tỷ thế nào.
Nằm ngoài dự liệu, phụ thân đã tiến cung.
Mắt ta sáng lên: “Phụ thân, cuối cùng người cũng đến đón con…”
Nhưng ông nghiêm giọng cắt ngang lời ta: “Giang Tiểu Phúc, ta vẫn luôn cho rằng con là một đứa trẻ ngoan ngoãn, kết quả thì sao, con lại dám đại náo trong cung!”
“Bên ngoài đều đồn đại thiên kim Thượng thư phủ không biết một chút lễ nghĩa nào, con làm mất hết cái mặt già này của ta rồi!”
“Tỷ tỷ con vừa về nhà lại biến mất biệt tăm, con không thể để cho ta và nương con bớt lo lắng một chút được sao!”
Ông mắng xối xả một trận rát mặt.
Không hề hay biết người làm loạn là tỷ tỷ.
Cứ nghĩ là ta.
Trong mắt ông tràn ngập sự chán ghét.
Bức lui chút kỳ vọng cuối cùng còn sót lại dưới đáy lòng ta.
Ta hít một hơi thật sâu.
Ngẩng đầu lên.
“Vậy tại sao đến hạn kỳ phụ thân vẫn không tới đón con?”
Phụ thân mất kiên nhẫn đáp: “Tỷ tỷ con dạo trước mất tích, ta và nương con đều bận đi tìm nó, con còn so đo cái gì.”
“Không phải đâu, là phụ thân căn bản chưa từng nghĩ đến việc đón con về nhà, người đã quên mất kỳ hạn một tháng người từng nói.”
Giống như việc ta bị dị ứng với quả bồ đào.
Tỷ tỷ đã nhắc nhở phụ mẫu, nhưng họ lại không hề nhớ lấy, vẫn thường xuyên mua về cho ta ăn.
Mỗi lần ta nổi mẩn đỏ, phát bệnh.
Họ đều cho rằng ta bị muỗi đốt, mắng ta tham ngủ lỡ dở giờ học.
Chưa bao giờ nghĩ xem, vì sao ta lại luôn như vậy.
Giống như ngày sinh thần của ta năm nay.
Nương quên, phụ thân cũng quên.
Chỉ có ma ma nấu ăn trong phủ bưng lên cho ta một bát mì trường thọ.
Ma ma nói: “Nô tỳ đã nấu mì trường thọ cho tiểu thư suốt sáu năm, năm nay làm sao có thể quên được.”
Ta mới biết, bát mì trường thọ ta ăn mỗi năm, đều không phải do nương nấu.
Chỉ là năm đầu tiên bà sai bảo nhà bếp, rồi ma ma đã ghi nhớ.
Lại giống như việc gánh tội thay.
Hai đứa trẻ con tranh cãi, dù có là đại bất kính, cũng có thể diện thánh xin chịu tội.
Thánh thượng và Hoàng hậu đều không phải là người không thấu tình đạt lý.