“Hơn nữa, Tiêu Phương tận tâm tận lực hầu hạ bên cạnh ta nhiều năm như vậy, cũng nên cho hắn một nơi tốt hơn rồi.”

Ta đứng bên cạnh hầu hạ, nhìn dáng vẻ ra vẻ người lớn của nàng, cười đầy vui mừng.

Nàng lại không khỏi nhíu mày:

“Tiêu Phương! Ngươi đang cười bản công chúa sao?”

Ta vội vàng nhận lỗi nói không phải, lại dỗ dành một lúc lâu, nàng mới thôi.

Nhiều năm sau, ta trở thành đại tổng quản thái giám trong cung.

Ta không còn nghe được tiếng lòng của nàng nữa, chỉ nhìn thấy trước mặt quỳ đầy người, cùng hô lớn với ta:

“Nô tài khấu kiến đại tổng quản, đại tổng quản cát tường!”