“Anh đã nói gì với Hàn Tử Mặc?”

Giọng cô lạnh hơn bình thường.

“Sự thật.”

“Sự thật gì? Bằng sáng chế đứng tên anh?”

“Đúng.”

“Lục Thần, anh đang uy hiếp tôi sao?”

“Tôi đang bảo vệ mình.”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

“Anh có biết hậu quả khi làm vậy không? Nếu anh thật sự thu hồi giấy phép, tôi có thể kiện anh. Bản ghi nhớ cấp phép công nghệ kia có hiệu lực pháp lý.”

“Cô có thể thử. Nhưng trong bản ghi nhớ viết rõ là ‘giấy phép sử dụng không độc quyền, có hiệu lực trong thời gian quan hệ lao động còn tồn tại’. Một khi tôi nghỉ việc, giấy phép tự động chấm dứt.”

Lại là một khoảng im lặng.

“Anh muốn nghỉ việc?”

“Điều đó phụ thuộc vào cô.”

“Lục Thần.”

“Ừ?”

“Anh thay đổi rồi.”

Tôi không nói gì.

“Trước đây anh không như thế này.”

“Trước đây tôi cũng không chỉ đáng giá năm tệ.”

Cô cúp máy.

Không nói tạm biệt.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố trải dài từng mảng, giống như bàn cờ.

Trước đây tôi cảm thấy mình là một quân tốt trên bàn cờ.

Bây giờ tôi mới biết, đến quân cờ tôi cũng không phải.

Chỉ là một hạt bụi bên cạnh bàn cờ.

Nhưng bụi cũng có tác dụng của bụi.

Tôi mở máy tính, đăng nhập vào email “L.C.Design”.

Email của phó tổng giám đốc khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Qualcomm vẫn nằm yên trong hộp thư đến.

Hai tháng rồi, không hỏi lại, không thúc giục.

Điều đó chứng tỏ họ rất kiên nhẫn.

Cũng chứng tỏ mức giá kia là nghiêm túc.

Tôi soạn một email mới.

“Thưa ông Richardson, về việc hợp tác cấp phép kiến trúc XR-7, tôi sẵn sàng trao đổi thêm. Không biết trong tuần này ông có thời gian sắp xếp một cuộc họp video hay không?”

Viết xong.

Ngón tay tôi lơ lửng trên nút gửi.

Nhưng không nhấn.

Vẫn chưa đến lúc.

Đây là con át chủ bài, không phải lời mở đầu.

Chương 10

Sáng sớm hôm sau, tôi bị gọi đến phòng nhân sự.

Không phải quản lý nhân sự tìm tôi.

Mà đích thân giám đốc nhân sự ra mặt.

Chu Phương, ngoài bốn mươi tuổi, đã làm ở Diệu Tinh năm năm.

Ánh mắt nhìn người có sự chính xác mang tính nghề nghiệp.

“Phó giám đốc Lục, mời ngồi.”

Tôi ngồi xuống.

“Có một chuyện muốn xác nhận với anh.”

Cô ấy mở một tập tài liệu.

“Hôm qua trợ lý Hàn phản ánh rằng anh có ý kiến khác về phương án tinh giản biên chế?”

“Ý kiến của tôi là việc sa thải ba người trong tổ tôi không có căn cứ hợp lý.”

“Xếp hạng hiệu suất…”

“Xếp hạng hiệu suất được xây dựng dựa trên một dự án bị phân loại sai thành ‘thất bại’. Chip XR-7 đã hoàn tất chạy thử, tháng sau sản xuất hàng loạt. Nếu đánh giá dựa trên kết quả cuối cùng, hiệu suất của tổ tôi phải nằm trong ba vị trí đầu của bộ phận.”

Chu Phương nhìn tôi hai giây.

“Tôi hiểu chuyện này. Nhưng thời điểm đánh giá là ngày ba mươi mốt tháng mười hai năm ngoái. Khi ấy dự án quả thật vẫn trong tình trạng chậm tiến độ.”

“Thời điểm đó do ai quy định?”

Cô ấy không trả lời.

“Phó giám đốc Lục, hôm nay tôi tìm anh thật ra còn vì một chuyện khác.”

Cô ấy rút một tờ giấy trong tập tài liệu.

“Đây là điều khoản bổ sung của thỏa thuận hạn chế cạnh tranh. Ý của trợ lý Hàn là vì anh nắm giữ bí mật công nghệ cốt lõi của công ty nên cần ký bổ sung tài liệu này. Sau khi ký, trong vòng hai năm kể từ khi nghỉ việc, anh không được gia nhập công ty cùng ngành, cũng không được tự thành lập doanh nghiệp cùng loại.”

Tôi nhìn tờ giấy.

Hạn chế cạnh tranh.

Cộng thêm điều khoản sở hữu trí tuệ trong thỏa thuận trước hôn nhân.

Hai ổ khóa.

Một ổ khóa con người tôi.

Một ổ khóa công nghệ của tôi.

Ký rồi, tôi sẽ hoàn toàn không thể cử động.

“Tiền bồi thường là bao nhiêu?” Tôi hỏi.

“Ba mươi phần trăm tiền lương tháng.”

Lương tháng của tôi là hai mươi tám nghìn tệ.

Ba mươi phần trăm là tám nghìn bốn trăm tệ.

Mỗi tháng tám nghìn bốn trăm tệ, đổi lấy việc khóa tôi lại, không thể làm việc trong hai năm.

“Tôi không ký.”

Biểu cảm Chu Phương không thay đổi.

“Anh có thể cân nhắc vài ngày.”

“Không cần cân nhắc. Tôi không ký.”

Cô ấy đóng tập tài liệu lại.

“Được. Tôi sẽ báo cáo trung thực với cấp trên.”

Tôi đứng dậy chuẩn bị đi.

“Phó giám đốc Lục.”

“Ừ?”

Chu Phương do dự.

Sau đó hạ giọng nói rất nhỏ:

“Nếu anh có dự định gì, tôi khuyên anh nên hành động nhanh một chút.”

Tôi nhìn cô ấy.

Cô ấy không nói thêm.

Nhưng trong ánh mắt ấy có một thứ gì đó.

Không giống giám đốc nhân sự đang giải quyết công việc.

Mà giống một người đang nhắc nhở người khác:

Có người đang ra tay với anh rồi, đừng chậm quá.

“Cảm ơn.”

Tôi nói rồi đi ra ngoài.

Chương 11

Trở lại chỗ ngồi, Tiểu Triệu ghé sát lại.

“Anh Thần, vừa rồi người của tổ Lý Minh Viễn đến tìm em. Họ bảo em đóng gói toàn bộ tài liệu kỹ thuật XR-7 rồi gửi cho họ.”

“Em gửi chưa?”

“Chưa. Em nói phải chờ anh xác nhận.”

“Không được gửi bất cứ thứ gì.”

“Nhưng anh ta nói đó là yêu cầu của trợ lý Hàn…”

“Tôi nói không được gửi bất cứ thứ gì.”

Tiểu Triệu gật đầu, mím chặt môi rồi trở về chỗ ngồi.

Tôi mở hộp thư.

Trong hộp thư đến có thêm một email.

Người gửi là Lưu Duy của Quỹ Tinh Hà.