Ta nhìn bà.
“Mẫu thân nhận ra chữ này?”
Triệu thị run bắn.
“Không nhận ra.”
Bà phủ nhận quá nhanh.
Thái hậu cũng nhìn về phía bà.
“Vĩnh Ninh Hầu phu nhân, vừa rồi ngươi ngăn ngoài thiên điện, lúc phật châu sắp bị tháo lại hoảng loạn thất thố.”
“Nay thấy chữ này, ngươi lại sợ thành như vậy.”
“Ngươi tốt nhất nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời.”
Môi Triệu thị trắng bệch.
“Thần phụ chỉ bị tà vật dọa sợ.”
Thái hậu cười lạnh.
“Ai gia sống đến hôm nay, ghét nhất người khác giấu lời thật dưới đầu lưỡi.”
Triệu thị phủ phục dập đầu.
“Nương nương minh giám, thần phụ thật sự không biết.”
Ta đi đến trước mặt bà.
“Vậy vì sao mẫu thân biết phật châu của con không thể tháo?”
Triệu thị ngẩng đầu nhìn ta.
Đáy mắt bà toàn là oán hận.
Như thể ta mới là người đẩy bà vào tuyệt cảnh.
“Bản thân ngươi là thứ gì, ngươi không biết sao?”
Trong điện lại lặng đi.
Sắc mặt Lục Hoài Cảnh biến đổi.
“Mẫu thân!”
Triệu thị như cuối cùng không nhịn được nữa.
Bà chỉ vào ta, giọng sắc nhọn.
“Năm ngươi ba tuổi, đầy tay máu, hậu viện Thẩm gia chết bao nhiêu vật sống?”
“Nếu không phải Liễu Trần đại sư từ bi, dùng phật châu khóa ngươi lại, ngươi đã sớm là một mối họa.”
“Ta cưới ngươi vào Hầu phủ, ngày ngày thờ Phật, đêm đêm tụng kinh, chẳng lẽ không phải để bảo toàn cả Lục gia sao?”
Ta bình tĩnh nghe.
Những lời này, trước kia bà chưa từng nói trước mặt mọi người.
Bởi bà còn phải duy trì gương mặt bà mẫu hiền hòa.
Nay lớp da mặt bị xé ra, bên trong quả nhiên toàn là nỗi sợ đã mục nát.
Thái hậu nheo mắt.
“Cưới vào Hầu phủ?”
Bà nghe ra chỗ không đúng.
“Vĩnh Ninh Hầu phu nhân, hôn sự năm đó chẳng phải là Thẩm gia cầu tới sao?”
Cổ họng Triệu thị nghẹn lại.
Lục Hoài Cảnh cũng ngẩn ra.
Ta nhìn hắn.
“Hầu gia không biết?”
Sắc mặt Lục Hoài Cảnh khó coi.
“Biết gì?”
Triệu thị mím chặt miệng.
Thái hậu phất tay.
“Đưa Vĩnh Ninh Hầu phu nhân xuống.”
Triệu thị kinh hãi.
“Nương nương!”
Giọng Thái hậu bình tĩnh.
“Ai gia chưa nói giết ngươi, chỉ để ngươi nghĩ cho rõ.”
Thị vệ tiến lên.
Khi Triệu thị giãy giụa, trong tay áo bỗng rơi ra một lá bùa vàng cũ.
Bùa vàng cuộn thành sợi nhỏ, góc cạnh đã mòn nhiều.
Lão ma ma nhặt lên xem, sắc mặt đột ngột thay đổi.
“Nương nương, là Trấn Hồn phù của Trấn Quốc tự.”
Ánh mắt Thái hậu càng lạnh.
“Vĩnh Ninh Hầu phu nhân, ngươi một phụ nhân nội trạch Hầu phủ, vì sao trên người lại mang thứ này?”
Triệu thị không dám đáp.
Ta nhìn lá bùa kia.
Mùi chu sa rất nhạt, nhưng cùng một khí tức với giấy tiền trên bệ cửa sổ.
Ta bỗng hiểu.
“Có người bảo mẫu thân trông chừng con.”
Triệu thị ngẩng đầu nhìn ta, đáy mắt lóe qua hoảng loạn.
Ta khẽ nói: “Người đó còn nói với người, chỉ cần con đeo phật châu, con sẽ không xảy ra chuyện.”
“Nhưng một khi phật châu rời thân, người xảy ra chuyện không phải con.”
“Mà là các người.”
Cả người Triệu thị cứng đờ.
Thái hậu chậm rãi đứng dậy.
“Xem ra thọ yến này là có người đặc biệt chuẩn bị cho ai gia.”
Bà nhìn lão ma ma.
“Phong tỏa cửa cung, tra Thượng Y cục.”
Lão ma ma lập tức nhận lệnh.
Lục Hoài Cảnh bỗng mở miệng.
“Thái hậu nương nương, Chỉ Lan bị kinh sợ, thần muốn trước tiên đưa nàng ấy xuất cung.”
Thái hậu liếc hắn.
“Ngươi cảm thấy hôm nay còn ai có thể tùy ý xuất cung?”
Lục Hoài Cảnh nghẹn lời.
Tiết Chỉ Lan yếu ớt dựa trong lòng hắn, lại bỗng siết chặt tay áo hắn.
“Hoài Cảnh ca ca, muội sợ.”
Nàng ta vừa kéo, trong cổ tay áo rơi ra nửa đoạn ngọc vỡ.
Tất cả mọi người trong điện đều thấy.
Đó là nửa đoạn còn lại của cây trâm ngọc ta đập vỡ tối qua.
Ta nhìn Lục Hoài Cảnh.
Sắc mặt Lục Hoài Cảnh thoáng chốc thay đổi.
“Không phải ta để vào.”
Tiết Chỉ Lan càng kinh hoảng.
“Ta không lấy đồ của tỷ tỷ!”
Nhưng trên nửa đoạn ngọc vỡ ấy đang quấn một sợi khí xám còn đậm hơn cả kim bộ diêu.
Nó dán vào vết gãy của ngọc, như một con mắt màu xám đang mở ra.
Ta đưa tay nhặt mảnh ngọc vỡ lên.
Đầu ngón tay vừa chạm vào mặt ngọc, bên tai bỗng vang lên một giọng nữ rất khẽ.
“Chiếu Vi.”
Cả người ta cứng đờ.
Giọng nói ấy dịu dàng mà xa xăm.
Như xuyên qua đêm tuyết hai mươi năm trước, truyền tới từ sâu trong nhà cũ Thẩm gia.
“Nương đang chờ con ở Thượng Y cục.”
09
Ta đã rất lâu không nhớ đến giọng nói của mẫu thân.
Khi bà chết, ta mới ba tuổi.
Người khác đều nói ta quá nhỏ, không nhớ được bà.
Nhưng bọn họ không biết, có vài âm thanh không ghi trong tai.
Mà khắc trong xương.
Thái hậu thấy thần sắc ta không đúng.
“Thẩm thị, ngươi nghe thấy gì?”
Ta siết chặt nửa đoạn ngọc vỡ kia.
“Có người bảo con đến Thượng Y cục.”
Lão ma ma thấp giọng nói: “Nương nương, Thượng Y cục vừa xuất hiện Phần Cốt hương, lúc này qua đó e không ổn.”
Thái hậu lại nhìn ta.
“Ngươi thấy nên đi không?”
Ta cúi đầu nhìn chuỗi phật châu nơi cổ.
Phật châu vẫn đang nóng.
Nhưng trong cái nóng lần này lẫn vào chút đau nứt rất nhỏ.
Như chiếc lồng nhốt ta bị người từ bên ngoài gõ một cái.
Ta nói: “Nên đi.”
Thái hậu gật đầu.
“Ai gia đi cùng ngươi.”
Lão ma ma cuống lên.
“Nương nương thân thể vạn kim!”