Người bu hóng hớt rất đông, nhưng thấy tôi muốn đi, họ đều tự động dạt ra nhường đường.

Giang Viễn Bạch ôm chiếc máy tính tôi tặng và tài liệu học tập. Lớp phó cầm cặp cho tôi.

“Đúng rồi, bố mẹ bảo đợt thi trước điểm tôi lại tăng thêm năm hạng, bảo tôi lát nữa chuyển khoản cho hai cậu mỗi người năm vạn.”

“Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, tan học tôi bao hai người đi ăn một bữa ra trò.”

Cả hai vui mừng khôn xiết.

Tần Hách Dương nhìn bóng lưng tôi, vẫn không cam lòng hét với theo: “Tống Kiều An, tôi ở đây cơ mà.”

Cậu ta chen qua đám đông cuối cùng cũng chạy đến trước mặt tôi, và cũng vừa vặn nhìn thấy cảnh tôi đang thao tác chuyển tiền.

Cậu ta đột nhiên bật cười.

“Kiều An, năm vạn thì sao mà đủ.”

“Tiền nhà một năm cộng với tiền nợ ít nhất cũng phải bốn mươi vạn.”

“Có phải cậu gõ thiếu một số không rồi không.”

Tôi chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô liêm sỉ đến mức độ này.

Bình luận lại bắt đầu mở tiệc.

【Tôi đã bảo nữ phụ không buông bỏ được nam chính mà, nhìn thấy bộ dạng thê thảm của nam chính là xót xa rồi chứ gì.】

【Đã bảo rồi, ra vẻ làm gì cơ chứ, hại nam chính phải chịu bao nhiêu khổ cực.】

【Thôi được rồi, giờ nam chính cũng nhìn rõ bộ mặt thật của nữ chính, sau này nữ phụ coi như thượng vị thành công.】

Tần Hách Dương dường như đinh ninh rằng tôi đang chuẩn bị chuyển tiền cho cậu ta. Cậu ta lôi chiếc điện thoại vỡ nát màn hình ra, chuẩn bị nhận tiền.

Thấy tôi vẫn chỉ chuyển năm vạn, cậu ta hơi cau mày: “Chuyển trước năm vạn cũng được, lát nữa em bù nốt phần còn lại nhé.”

Giây tiếp theo, điện thoại của Giang Viễn Bạch vang lên tiếng “Ting”, cậu ấy ngại ngùng giơ điện thoại lên vẫy vẫy.

“Bạn học Tần, cậu thèm đi ăn mày đến điên rồi à?”

Ngón tay Tần Hách Dương vẫn đang cứng đờ trên khung chat với tôi. Cậu ta lườm Giang Viễn Bạch đầy khó chịu: “Cái loại ất ơ nào cũng đòi lên tiếng nói chuyện với tôi à.”

Tôi cảm thấy hình như cậu ta bị kích động đến mức hóa rồ thật rồi.

Cậu ta thiếu kiên nhẫn giục: “Kiều An, nhanh lên chút.”

Tôi thao tác chuyển tiền lần nữa, lần này đến lượt điện thoại của lớp phó vang lên tiếng thông báo.

Sắc mặt Tần Hách Dương lúc này đã đen như đít nồi.

“Tống Kiều An, cô đùa giỡn tôi.”

Tôi cười lạnh: “Tần Hách Dương, con người cậu buồn cười thật đấy, đi ăn xin mà còn mở miệng ra lệnh cho người ta.”

“Tôi khuyên cậu nên đi khám khoa thần kinh đi, sớm biết ban tự nhiên có tên tâm thần như cậu thì tôi đã chuyển sang ban xã hội rồi.”

Tần Hách Dương nhìn theo bóng lưng của ba người chúng tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.

“Sao lại như thế này? Cô ta không phải nên bám lấy mình sống chết không buông như trong cốt truyện sao?”

“Đó đều là tiền của tôi, tất cả đều phải là của tôi.”

Sự va chạm kịch liệt giữa thiết lập nguyên tác và hiện thực phũ phàng khiến Tần Hách Dương đã không còn phân biệt được đâu mới là thế giới thực nữa.

Đêm hôm đó, sau khi mời Giang Viễn Bạch và lớp phó đi ăn tối xong, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ quản gia của khu căn hộ đứng tên tôi. Trong điện thoại, quản gia nói có một cậu thanh niên hành tung kỳ lạ, dẫn theo một bà cụ và một cô gái, một mực khăng khăng nói căn hộ của tôi là nhà của cậu ta.

Không cần đoán tôi cũng biết đó là ai.

Bình luận nói:

【Sao nam chính lại chạy đến căn hộ của nữ phụ vậy.】

【Trong nguyên tác hai người họ từng sống ở đây một thời gian, tính ra đây cũng coi như nhà của nam chính.】

Tôi chẳng thèm đi đến đó, chỉ dặn thẳng quản gia: “Nếu họ không chịu đi thì báo cảnh sát.”

Một lát sau quản gia gọi lại: “Cô Tống, họ đi rồi, nhưng thanh niên kia trông có vẻ hơi kỳ quặc, cô đi đường cẩn thận nhé.”

Vì kỳ thi đại học đang cận kề nên tôi chẳng rảnh rỗi để bận tâm đến cậu ta.

Nhưng tôi không ngờ cậu ta lại tìm đến tận nhà tôi.