Thế nên họ mới hết lần này đến lần khác cầm dao đâm vào tim tôi.

Bây giờ tôi không cần chứng minh nữa.

Tôi chỉ chứng minh sổ sách thôi.

Một ngày trước buổi họp báo, tôi đến tiệm thu mua trang sức.

Nhân viên đặt chiếc nhẫn đính hôn lên chiếc cân tiểu ly.

“Được bảo quản rất tốt, cô thực sự muốn nấu chảy nó sao?”

Tôi nhìn dòng chữ khắc mặt trong lòng nhẫn.

L&N.

Lục Cảnh Hành và Nam Chi.

Kiếp trước, tôi đeo nó đến tận lúc chết.

Kiếp này, nó được bọc trong túi đựng vật chứng đi hết mọi thủ tục, chứng minh quan hệ hôn ước, lợi ích ràng buộc và động cơ thiên vị của Lục Cảnh Hành.

Bây giờ, giá trị cuối cùng của nó là biến mất.

“Chắc chắn.”

Ngọn lửa bùng lên, kim loại từ từ chảy ra.

Không hề đau đớn như tôi tưởng.

Chỉ thấy rất yên bình.

Giống như cuối cùng cũng xóa bỏ được một đoạn dữ liệu lỗi ra khỏi hệ thống.

Hôm sau, tại hiện trường buổi ra mắt sản phẩm mới, tấm biển tên phòng thí nghiệm đầu tiên được phủ một dải lụa đỏ.

Giám đốc Trung tâm thương mại hóa Viện 1, đại diện Ban tổ chức, chuyên gia trong ngành, các kỹ sư cũ của nhóm đều có mặt.

Giáo sư Đàm không đến.

Ông bị trường kỷ luật, đình chỉ tư cách tuyển sinh. Nghe nói ông đã viết một bức thư xin lỗi rất dài, Luật sư Triệu chuyển cho tôi nhưng tôi không đọc.

Có những lời xin lỗi, chỉ là để cho người xin lỗi tự xem mà thôi.

Chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Trước khi buổi lễ bắt đầu, nhân viên hỏi tôi: “Kỹ sư Thẩm, mở biển tên bây giờ luôn chứ?”

Tôi gật đầu.

Dải lụa đỏ rơi xuống.

Tấm biển tên bằng bạc sáng lên dưới ánh đèn.

Trên đó khắc dòng chữ:

Phòng thí nghiệm Hệ thống Cảnh báo Lưu lượng Máu não Xâm lấn tối thiểu.

Nghiên cứu chính: Thẩm Nam Chi.

Góc dưới cùng bên trái của tấm biển, có một mảnh kim loại nhỏ sẫm màu hơn.

Đó chính là chiếc nhẫn đính hôn đã bị nung chảy.

Không phải để tưởng niệm.

Mà là tái chế rác thải.

Dưới đài vang lên những tràng pháo tay.

Tôi đứng dưới ánh sáng, miếng dán cá nhân trên cổ tay đã được tháo ra, chỉ để lại một vết sẹo mờ nhạt.

Tiểu Lâm đưa cho tôi chiếc thẻ nhân viên mới.

Lần này, không ai có thể lấy nó đi được nữa.

Khi buổi họp báo kết thúc, Lục Cảnh Hành xuất hiện.

Anh ta bị chặn ngoài hội trường, cả người gầy xọp đi, trong mắt vằn vện tơ máu.

“Nam Chi, anh chỉ muốn nhìn em một chút thôi.”

Tôi nhìn anh ta qua lớp cửa kính.

Phía sau anh ta, phóng viên nhận ra anh ta, ống kính lập tức bủa vây.

Có người hỏi: “Anh Lục, anh phản hồi thế nào về việc định giá dự án của Quỹ Lục thị rớt xuống bằng không?”

Có người hỏi: “Anh có thừa nhận việc từng tiếp tay cho Thẩm Thính Tuyết lấy cắp dữ liệu chưa cấp phép không?”

Lại có người hỏi: “Giữa anh và cô Thẩm Nam Chi hiện tại còn quan hệ cá nhân nào không?”

Lục Cảnh Hành không trả lời, chỉ chăm chăm nhìn tôi.

Như thể cuối cùng anh ta cũng hiểu ra, vị trí trong cửa và ngoài cửa đã hoán đổi rồi.

Tôi không bước ra ngoài.

Tôi quay sang bảo an ninh: “Mời anh ta rời đi.”

Lục Cảnh Hành bỗng lớn tiếng gọi: “Nam Chi!”

Hội trường im bặt trong một thoáng.

Tôi cầm micro lên.

Không phải vì anh ta.

Mà vì buổi họp báo vẫn chưa kết thúc.

Tôi nhìn xuống tất cả những người đang ngồi bên dưới.

“Hệ thống cảnh báo lưu lượng máu não xâm lấn tối thiểu sẽ bước vào vòng thử nghiệm lâm sàng mới trong tháng tới. Toàn bộ dữ liệu, quyền đứng tên, ủy quyền và báo cáo rủi ro sẽ được tiếp nhận giám sát theo quy trình công khai minh bạch.”

Tôi ngừng một nhịp.

“Lần này, tôi sẽ không để tên của bất kỳ ai chèn lên thành quả công việc của tôi nữa.”

Tiếng vỗ tay lại một lần nữa vang dội.

Bên ngoài cửa kính, Lục Cảnh Hành bị an ninh mời đi.