Cả đời phụ thân chỉ cưới một mình mẫu thân.

Người luôn nói, mẫu thân ta thông minh xuất chúng, binh pháp còn hơn cả ông, nhưng tiếc thay, nàng sinh ra là nữ tử, dẫu tài hoa ra sao, chẳng ai nhớ đến tên nàng.

Từ khi mẫu thân gả vào Lý gia, trong cung hàng tháng đều gửi thuốc bổ đến, chưa bao giờ đứt đoạn.

Nhưng càng uống, thân thể mẫu thân càng suy yếu.

Ta vốn có một ca ca, nhưng chưa đầy tháng đã chet yểu.

Ngày ta ra đời, mẫu thân suýt nữa mất mạng.

Khi ấy, phụ thân nắm lấy thanh kiếm ra trận, suýt nữa xông vào cung.

Nhưng mẫu thân đã gắng gượng níu ông lại.

Nàng nói:

“Cứ uống đi, để Lý gia không sinh được con trai nữa, rồi sẽ có người an lòng.”

Phụ thân nắm tay mẫu thân rất lâu, sau đó lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng khác.

Vung kiếm, tự cung.

Người nói:

“Ta không để nàng chịu khổ lần nữa.”

Từ đó, phụ thân rời đi, trấn thủ tái Bắc, một đi không trở lại.

Người xông pha nơi chiến trường, chỉ cầu bách tính an cư lạc nghiệp.

Nhưng hoàng thượng sùng bái đạo Phật, bắt dân lao dịch xây chùa tháp, chỉ mong tìm kiếm trường sinh bất tử.

Dưới cửu trùng phù đồ, chôn vùi hàng vạn linh hồn vô tội, phá hủy hàng ngàn gia đình tan tác.

Năm tỷ ta được bàn chuyện hôn sự, cũng là lúc phụ thân đánh lui giặc ngoại xâm, khải hoàn hồi kinh.

Nhưng chẳng đợi được phong thưởng, chỉ đợi được thánh chỉ tứ hôn.

Gả cho lão vương gia, làm kế thất.

Hoàng thượng cười, nói:

“Được làm vương phi, là phúc phận tu từ mấy đời của Lý gia.”

Hôm ấy, phụ thân trở về nhà, chưa kịp gột rửa bụi đường chiến trận, đã vào phòng đại tỷ, ngồi với tỷ suốt một đêm.

“Cha dù già, nhưng liều mạng một phen, cũng đủ bảo vệ con.”

Đại tỷ bình tĩnh đến lạ:

“Mạng cha là để bảo vệ bách tính.”

“Cha đánh Đông dẹp Bắc, vào sinh ra tử, chẳng lẽ chỉ để chứng kiến Nam địa đói khát như hiện tại?

Hoàng đế không trừ, gian thần không diệt, dân chúng mãi không yên.”

“Thủ vững tái Bắc thì có ích gì?”

“Trung nghĩa là trung với minh quân, trung với bách tính.”

Tỷ nói tiếp:

“Con sinh ra là nữ nhi, không có dũng võ như Hoa Mộc Lan, không thể cùng cha chinh chiến.”

“Nhưng con có cách riêng để báo quốc.””

2.

Đại tỷ dẫn ta gặp thế tử, là vào năm thứ ba sau khi tỷ gả vào vương phủ.

Thế tử ngồi trên thuyền, chèo đến giữa hồ.

Tuyết trắng mênh mông, như thể giữa trời đất chỉ còn lại một con thuyền độc mộc.

Hắn hoàn toàn không giống như lời đồn phong lưu phóng đãng, trái lại, cử chỉ rất đúng mực, khí chất bức người đến mức khiến ta phải ngồi ngay ngắn lại.

Hắn nhìn ta, mỉm cười:

“Tỷ tỷ ngươi vốn không muốn để ngươi dính vào.

Nhưng nếu muốn lật đổ Linh tướng, vở kịch này phải trọn vẹn, ta cần một người đủ tin tưởng giúp sức.”

Hắn hỏi ta:

“Ngươi có sợ chet không?”

“Sợ.”

Ta thành thật đáp.

“Thế sao vẫn đồng ý đến gặp ta?”

Hắn vẫn mỉm cười nhìn ta, ánh mắt dịu dàng vô cùng.

“Trong vở kịch này, ngươi có thể chet ngay khi khai màn, chet giữa chừng, hoặc chet vào khoảnh khắc trước bình minh.

Và sẽ chẳng ai biết ngươi đã làm gì vì bọn họ.”

“Ta sợ.”

Ta nói thật.

“Nhưng ta biết họ còn sợ hơn.

Vậy nên ta không thể sợ nữa.”

“Nếu ngươi thực sự có thể mang lại bình minh cho bọn họ, thì ta chet ở đâu cũng không quan trọng.”

Thế tử lặng lẽ nhìn vào vùng tuyết trắng mênh mông xa xa.

Tựa hồ đắm chìm trong suy tư.

Cho đến khi tuyết đọng trên cành tùng, rơi xuống đất.

Hắn mới nhẹ giọng nói:

“Từng có một người, cũng nói với ta những lời y như vậy.”

Ta tò mò:

“Ai?”

Hắn cười nhạt, chậm rãi thốt ra hai chữ:

“Lệnh Ký.”

3.

Đêm Trung Nguyên, pháo hoa rực rỡ như hỏa thụ ngân hoa.

Lần thứ hai ta gặp Lệnh Ký, hắn so với tưởng tượng của ta còn ôn nhu hơn.

Hắn nói:

“Ta không thể bảo vệ nàng.”

Ta đáp:

“Ta không cần chàng bảo vệ ta.”

Từ lúc bước vào vở kịch này, chúng ta đều hiểu rõ không ai có thể bảo vệ ai, cũng không ai cần bảo vệ ai.

Trên lầu cao, bốn bề vắng lặng, chỉ còn một vầng minh nguyệt, cùng với pháo hoa xa xa.

Ta và hắn, đứng trong ánh đèn hiu hắt.

Hắn nói nơi này không nên ở lâu.

Nhưng ta lại giữ hắn lại.

Ta nói:

“Đêm động phòng hoa chúc, chàng nhất định phải tiến cung, diễn trò với kẻ khác.

Chi bằng nhân lúc trăng đẹp đêm nay, hoàn thành trước những việc nên làm đi.”

Hắn khẽ cười, trong mắt thấp thoáng ý cười:

“Phu nhân vội vã quá.”

Đó là lần đầu tiên hắn gọi ta phu nhân.

Ta ngước nhìn hắn, hắn lại nói:

“Nhưng mà, khi giở trò lưu manh, lại rất đáng yêu.”

Miệng nói ta đáng yêu, nhưng lại không chạm vào ta.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta,

ánh mắt như muốn nhìn xuyên thấu vào tận đáy lòng ta.