“Trưởng phòng Khâu chụp ảnh.”
Cơ mặt Khâu Hoằng căng cứng.
“Tôi làm vì công việc.”
Tôi nói:
“Công việc gì cần gửi bản sao căn cước có ghi ‘chỉ sử dụng cho mục đích tuyển dụng’ cho khách sạn?”
Khâu Hoằng không trả lời.
Phương Duyệt bỗng bật khóc.
“Tôi tưởng chỉ mượn tên thôi.”
“Trưởng phòng Khâu nói sẽ không có chuyện gì.”
“Ông ấy nói tính Trương Lam lạnh lùng, không thích giao tiếp. Cho dù khách sạn đòi tiền, cô ấy cũng sẽ không làm lớn chuyện.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vì vậy cô mới dám phát thiệp cho tất cả mọi người, chỉ không phát cho tôi.”
Tiếng khóc của Phương Duyệt khựng lại.
Tôi đã nói trúng.
Cảnh sát Cao tiếp tục hỏi Khâu Hoằng:
“Bức ảnh là do ai chụp?”
Tôi nói:
“Người gửi tin nhắn có thể biết.”
Cảnh sát Cao giao số điện thoại cho đồng nghiệp kiểm tra.
Không lâu sau, điện thoại anh ấy vang lên.
Sau khi nghe máy, vẻ mặt anh ấy trở nên nghiêm túc hơn.
“Số điện thoại không đăng ký chính chủ.”
Khâu Hoằng rõ ràng thở phào.
Nhưng câu tiếp theo của cảnh sát Cao khiến ông ta cứng đờ.
“Nhưng định vị trạm phát sóng cho thấy tin nhắn được gửi từ khu vực gần tòa nhà văn phòng này.”
Lâm Văn đột nhiên như nhớ ra điều gì, giọng run rẩy.
“Chờ một chút.”
Mọi người nhìn cô ấy.
Cô ấy lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa.
“Bên cạnh tủ hồ sơ hành chính có camera.”
“Chỉ là bình thường không ai kiểm tra.”
Sắc mặt Khâu Hoằng lập tức thay đổi.
“Camera đó chẳng phải hỏng rồi sao?”
Lâm Văn sững người.
“Sao ông biết nó hỏng?”
Khâu Hoằng ngậm miệng.
Cảnh sát Cao nhìn lễ tân.
“Dẫn đường, kiểm tra camera.”
Ngay khi mọi người chuẩn bị đi, cửa phòng tài chính đột nhiên bị đẩy ra.
Trưởng phòng tài chính cầm một chồng chứng từ, sắc mặt còn khó coi hơn Lâm Văn.
“Trương Lam, cô qua đây một chút.”
Tôi nhìn chồng giấy trong tay cô ấy.
Cô ấy hít sâu một hơi.
“Ngoài khách sạn Vân Lan, còn có một đơn đề nghị mua hàng trị giá 98.000 tệ.”
“Người đề nghị ghi trên đó cũng là cô.”
Trưởng phòng tài chính tên Nghiêm Mẫn.
Bình thường cô ấy nói chuyện chậm rãi, làm việc ổn thỏa.
Nhưng lúc này, bàn tay cầm chồng chứng từ của cô ấy cũng đang run.
“Vừa rồi nhìn thấy người của khách sạn đến, tôi chợt nhớ đến một đơn đề nghị bất thường.”
“Vốn chiều nay sẽ làm thủ tục thanh toán.”
“Người đề nghị là Trương Lam, người phê duyệt là trưởng phòng Khâu.”
Tôi nhận tờ đơn đề nghị mua hàng.
Trên đó viết: Mua quà khích lệ nhân viên.
Số tiền 98.000 tệ.
Nhà cung cấp là một công ty quà tặng.
Người phụ trách: Trương Lam.
Người phê duyệt: Khâu Hoằng.
Thời gian đề nghị: Mười giờ hai mươi phút tối thứ Sáu.
Lúc ấy tôi đã ngủ ở nhà.
Tôi ngẩng đầu nhìn Khâu Hoằng.
“Trưởng phòng Khâu, mười giờ hai mươi phút tối thứ Sáu, ông vẫn còn phê duyệt đơn mua hàng của tôi sao?”
Mồ hôi trên trán Khâu Hoằng chảy xuống thái dương.
“Có thể hệ thống đã bị xâm nhập.”
Nghiêm Mẫn lập tức nói:
“Không thể nào.”
Khâu Hoằng đột ngột nhìn cô ấy.
Nghiêm Mẫn cắn răng, vẫn nói hết.
“Địa chỉ đăng nhập phê duyệt là mạng nội bộ của công ty.”
“Mã thiết bị cho thấy đó là máy tính trong văn phòng ông.”
Văn phòng lập tức xôn xao.
Phương Duyệt lùi về sau một bước, đập vào vách ngăn bàn làm việc.
Lưu Mạn mở to mắt.
“Chín mươi tám nghìn?”
“Đống quà của Phương Duyệt không phải cũng được ghi tên chị Lam đấy chứ?”
Nghiêm Mẫn lấy ra một bảng kê khác.
“Quà bao gồm bộ ấm trà đặt riêng, hộp bánh và thẻ mua hàng.”
“Địa chỉ nhận hàng là sảnh Cẩm Tú, tầng ba khách sạn Vân Lan.”
Quản lý Mạnh lập tức nói:
“Tối thứ Sáu đúng là có một lô quà được giao đến phòng tiệc, do cô Phương ký nhận.”
Tiếng khóc của Phương Duyệt dừng lại.
Ánh mắt của tất cả mọi người một lần nữa đổ dồn lên người cô ta.
Cô ta vội vàng xua tay.
“Tôi không biết đó là đơn mua hàng.”
“Trưởng phòng Khâu nói đây là sự hỗ trợ của công ty dành cho việc tôi được thăng chức.”
“Tôi thật sự không biết nó được ghi tên Trương Lam.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô không biết?”
“Khi ký nhận, cô không nhìn thấy phiếu giao hàng sao?”
Phương Duyệt cứng họng.
Nghiêm Mẫn đặt một chứng từ khác lên bàn.
“Người ký phiếu nhận hàng là Phương Duyệt.”
“Ghi chú là Trương Lam làm thay.”
Tôi bật cười.
“Cô ta thăng chức, tôi làm thay.”
“Cô ta mời khách, tôi trả tiền.”
“Cô ta nhận quà, tôi gánh hóa đơn.”
Mỗi câu nói đều rất nhẹ.
Nhưng khiến sắc mặt Phương Duyệt mất dần từng chút một.
Cảnh sát Cao hỏi Nghiêm Mẫn:
“Khoản tiền này đã được thanh toán chưa?”
Nghiêm Mẫn lắc đầu.
“Chưa.”
“Vì số tiền gần một trăm nghìn nên cần bộ phận tài chính kiểm tra lại.”
“Vốn tôi định tìm Trương Lam xác nhận, vừa hay nghe thấy bên này xảy ra chuyện.”
Cảnh sát Cao gật đầu.
“Phiền cô giao cả tài liệu liên quan cho chúng tôi.”
Nghiêm Mẫn lập tức đưa ra.
Khâu Hoằng bỗng lên tiếng:
“Đồng chí cảnh sát, đây chỉ là vấn đề quy trình nội bộ của công ty.”
“Đơn mua hàng chưa được thanh toán, chưa gây ra thiệt hại.”
Cảnh sát Cao nhìn ông ta.
“Có cấu thành hành vi vi phạm pháp luật hay không không phải do ông phán đoán.”
Khâu Hoằng mím môi thành một đường thẳng.
Phương Duyệt lại đột nhiên sụp đổ.