Tòa tuyên án ly hôn. Quyền nuôi dưỡng Đóa Đóa thuộc về tôi. Toàn bộ tài sản đứng tên Hạ Diễn Chu có liên quan đến Kiều thị bị tước bỏ. Cộng thêm những tội phạm kinh tế bị phanh phui, thứ đang chờ đón hắn là một phiên tòa xét xử khác.

Khi lời tuyên án kết thúc, hắn quay lại liếc nhìn tôi một cái.

Ánh mắt ấy vô cùng phức tạp. Có hận, có hối hận, có không cam tâm. Nhưng nhiều hơn cả là một loại cảm xúc mà chính hắn cũng không tài nào lý giải nổi.

Giống như một kẻ sắp chết đuối, ngước nhìn lên bờ thấy người mà trước đây chính tay mình từng đẩy xuống nước.

Hắn biết cô ấy sẽ không xuống cứu hắn.

Nhưng hắn vẫn không nhịn được mà ngoái nhìn.

Tôi không đáp lại ánh mắt đó.

Bước ra khỏi cổng tòa án, xe của Kiều Hành đã đậu sẵn chờ.

“Niệm An, bố đang ở nhà chờ mẹ con em đấy.”

Tôi bước lên xe. Đóa Đóa ngồi ngay cạnh, dựa đầu vào vai tôi.

“Mẹ ơi, về nhà thôi.”

“Ừ, chúng ta về nhà.”

Nhà cũ của họ Kiều nằm ở vùng ngoại ô, là một căn nhà mang phong cách kiến trúc Trung Hoa cổ kính.

Khi xe dừng trước cổng, cánh cửa lớn đã được mở rộng.

Kiều Đình Sơn ngồi trên xe lăn, được y tá đẩy ra đến tận tiền sảnh.

Nhìn thấy tôi bước xuống xe, đôi môi ông run rẩy.

Tôi bước tới, quỳ một gối xuống trước mặt ông.

“Bố, con về rồi.”

Ông vươn tay vuốt ve gò má tôi. Đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp, lấm tấm đồi mồi.

Nhưng lại vô cùng ấm áp.

“Về là tốt rồi.” Giọng ông run rẩy kịch liệt, “Về là tốt rồi, con gái.”

Ánh mắt ông vượt qua tôi, nhìn thấy Đóa Đóa.

Đóa Đóa bẽn lẽn đứng nấp sau lưng tôi, không dám bước tới.

“Đây là Đóa Đóa sao?”

“Con chào ông ngoại.”

Kiều Đình Sơn vươn tay ra.

Đóa Đóa chần chừ một chút, rồi bước tới, đặt tay mình vào lòng bàn tay ông.

Ông cụ nắm chặt lấy tay con bé, cúi đầu, nước mắt giàn giụa.

“Cháu ngoan, ông ngoại có lỗi với cháu. Lẽ ra ông nên đón hai mẹ con cháu về sớm hơn.”

Đóa Đóa lắc đầu.

“Ông ngoại ơi, mẹ đã bảo vệ con. Mẹ luôn luôn bảo vệ con.”

Hoa quế trong sân đang độ nở rộ, gió thổi qua, đưa hương thơm ngát bay khắp chốn.

Tôi đứng đó, nhìn ông ngoại ôm chặt Đóa Đóa vào lòng, nhìn Kiều Hành đứng cạnh đỏ hoe vành mắt mà không nói lời nào.

Mười tám năm trước khi bước ra khỏi cánh cửa này, tôi đã từng thề sẽ không bao giờ quay lại.

Mười tám năm sau, tôi lại một lần nữa bước vào.

Cánh cửa này so với trong ký ức của tôi có vẻ nhỏ hơn, cũ kỹ hơn.

Nhưng nó vẫn luôn rộng mở chờ tôi.

10

Ba năm sau.

Tôi đứng trước cửa kính trong suốt từ trần đến sàn của tòa nhà trụ sở Tập đoàn Y tế Kiều thị, phóng tầm mắt nhìn xuống toàn cảnh thành phố.

Thẻ nhân viên trước ngực ghi rõ: Tập đoàn Y tế Kiều thị, Phó Chủ tịch kiêm Giám đốc Y khoa, Kiều Niệm An.

Trong ba năm qua đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

Tôi lấy được bằng Bác sĩ Chuyên khoa II, đồng thời tiếp quản mảng y tế của Kiều thị. Kiều Hành phụ trách vận hành thương mại, tôi phụ trách nghiên cứu y khoa. Hai anh em kề vai sát cánh, giúp giá trị vốn hóa của Kiều thị tăng vọt gấp ba lần.

Sức khỏe của bố mỗi ngày một yếu đi, nhưng tinh thần thì luôn phấn chấn. Chuyện vui nhất mỗi ngày của ông là ngóng Đóa Đóa tan học về, nghe con bé kể những câu chuyện thú vị ở trường đại học.

Đóa Đóa theo học ngành Y khoa Lâm sàng.

Con bé nói sau này muốn nghiên cứu cách làm thế nào để bệnh nhân chịu ít đau đớn nhất.

“Bởi vì con biết đau đớn là cảm giác như thế nào,” Con bé nói với ông ngoại, “Nên con muốn người khác bớt đau một chút.”

Kiều Đình Sơn nghe xong, vừa cười vừa khóc.

Những vết sẹo trên người Đóa Đóa đang dần mờ đi. Gel phục hồi do phòng thí nghiệm Kiều thị nghiên cứu có hiệu quả rất tốt, đa số những vết sẹo nông giờ đã không nhìn thấy rõ nữa.

Tuy nhiên, vài lỗ kim cắm quá sâu trên lưng con, vẫn để lại dấu vết vĩnh viễn.

Con bé không bận tâm.