“Nhị tiểu thư, nô tỳ tìm được rồi. Trước buổi săn mùa thu ba năm trước, một tiểu tư bên cạnh đại tiểu thư từng đến cửa hàng côn trùng phía nam thành mua một con ong rừng, còn đặc biệt bảo chưởng quầy bôi độc lên gai đuôi ong.”
“Chưởng quầy nói lúc ấy ông ta thấy rất lạ nên hỏi một câu. Tiểu tư kia nói là tiểu thư nhà mình muốn, nói mua để chơi. Chưởng quầy nhớ rất kỹ, vì sau đó nghe nói nhị tiểu thư Hầu phủ rơi xuống vực, ông ta còn sợ một thời gian.”
“Chưởng quầy còn giữ sổ sách khi đó không?”
“Còn ạ. Ông ta nói mình làm ăn ba mươi năm, mỗi khoản đều ghi rõ ràng. Bôi độc còn thu thêm hai đồng tiền.”
Ta bật cười.
Thu thêm hai đồng tiền.
Cái chân này của ta, hóa ra chỉ đáng hai đồng tiền.
10
Mọi thứ đã chuẩn bị xong. Ta sai người lần lượt đưa thư đến Tiêu phủ và Hầu phủ, mời bọn họ đến chính sảnh Hầu phủ một chuyến.
Lý do rất đơn giản — về chuyện thế tử trúng độc, ta có chứng cứ mới cần trình lên.
Sáng hôm ấy, ta cố ý thay một bộ y phục thanh nhã, tóc chải gọn gàng không lệch một sợi, kéo lê cái chân hơi khập khiễng, từng bước đi về phía chính sảnh.
Trong chính sảnh đã ngồi đầy người.
Tiêu phu nhân dẫn theo quản gia và thị vệ Tiêu phủ. Hầu gia Thẩm Sùng Viễn và Hầu phu nhân Trình thị ngồi trên ghế chủ vị. Thẩm Minh Châu bị thị vệ Tiêu phủ áp giải quỳ ở giữa.
Sắc mặt nàng ta trắng bệch đến dọa người. Thấy ta đi vào, trong mắt nàng ta đầy oán độc và sợ hãi.
“Thẩm Thanh Lam, đồ tiện nhân, ngươi hãm hại ta!”
Ta không để ý đến nàng ta, đi đến trước mặt Tiêu phu nhân, hơi khuỵu gối.
“Phu nhân, ở đây có ba phần chứng cứ, xin phu nhân xem qua.”
Ta mở hộp gỗ, lấy từng thứ ra.
Một phần là di thư của Thúy Nhi, trên đó viết Thẩm Minh Châu sai lang y hạ độc trong canh bổ.
Một phần là thư từ qua lại Thu Nguyệt giấu đi, trong đó có một bức mang bút tích của Thẩm Minh Châu, viết mấy chữ “tăng liều lượng”.
Cuối cùng là sổ sách của cửa hàng côn trùng phía nam thành, ghi rõ trước buổi săn mùa thu ba năm trước, tiểu tư Hầu phủ mua một con ong rừng, yêu cầu bôi độc lên đuôi ong, trả thêm hai đồng tiền.
Tiêu phu nhân xem xong ba thứ ấy, sắc mặt đã âm trầm đến cực điểm.
Bà ta đưa di thư và thư từ cho mưu sĩ bên cạnh, rồi ném sổ sách lên bàn, quay đầu nhìn Thẩm Sùng Viễn.
“Thẩm Hầu gia, đây chính là nữ nhi tốt mà ngài dạy ra sao?”
Mặt Thẩm Sùng Viễn đỏ bừng như gan heo. Ông ta đột nhiên đứng dậy, chỉ vào Thẩm Minh Châu, tức đến nói không ra lời.
“Ngươi… đồ nghiệt chướng!”
Trình thị vội vàng che chở Thẩm Minh Châu.
“Lão gia, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm. Minh Châu sẽ không làm chuyện như vậy!”
Thẩm Minh Châu cũng khóc gào:
“Nương, cứu con. Những thứ đó đều do Thẩm Thanh Lam giả tạo. Nàng ta hận con, nàng ta cố ý hãm hại con!”
Ta đứng bên cạnh, bình tĩnh nhìn tất cả, bỗng mở miệng:
“Tỷ tỷ nói chứng cứ là ta giả tạo, vậy được, chúng ta đối chất ngay tại đây.”
Ta nhìn về phía Tiêu phu nhân.
“Phu nhân, chưởng quầy cửa hàng côn trùng ta đã mời đến, hiện đang ở ngoài cửa. Tiểu tư Hầu phủ mua ong kia, hiện cũng đang làm việc ở chuồng ngựa Hầu phủ, lúc nào cũng có thể gọi đến.”
“Còn thật giả của những bức thư kia, phu nhân có thể tìm đại nhân chuyên giám định bút tích đến kiểm tra. Trong thư phòng Hầu phủ có rất nhiều bản chữ do Thẩm Minh Châu viết.”
Tiêu phu nhân gật đầu.
“Người đâu, đưa chưởng quầy và tên tiểu tư kia lên.”
Chưởng quầy và tiểu tư nhanh chóng bị đưa vào.
Chưởng quầy lập tức nhận ra tên tiểu tư kia.
“Chính là hắn. Ba năm trước chính hậu sinh này đến cửa hàng ta mua ong rừng, còn yêu cầu bôi độc lên đuôi ong. Ta nhớ rất rõ, vì đó là lần đầu tiên ta gặp loại việc kỳ quái như vậy.”
Tiểu tư sợ đến mềm nhũn ngã xuống đất, run rẩy khai hết.
“Là… là đại tiểu thư bảo tiểu nhân đi. Nàng nói buổi săn mùa thu cần dùng, bảo tiểu nhân tìm một con ong rừng có gai. Tiểu nhân… tiểu nhân không biết nàng muốn dùng làm gì!”
Sắc mặt Thẩm Minh Châu trắng bệch hoàn toàn.
Nàng ta há miệng, muốn nói gì đó, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
Trình thị ôm chặt nàng ta, nước mắt rơi không ngừng.
“Minh Châu, con nói với nương, chuyện này không phải thật…”
Thẩm Minh Châu bỗng như phát điên đẩy Trình thị ra, chỉ vào mẫu thân Tiêu Cảnh Hoán mà hét lên:
“Đúng, đều là ta làm, vậy thì sao?”
“Ta hạ độc hắn vì hắn căn bản không muốn cưới ta. Hắn nói trong lòng hắn vẫn còn Thẩm Thanh Lam, hắn nói cưới ta chỉ vì thế lực Hầu phủ!”
“Hắn nhận lợi ích từ Hầu phủ, lại còn muốn treo ta lơ lửng, dựa vào đâu chứ?”
“Ta muốn khiến hắn không rời được ta, rời ta thì hắn không sống nổi. Như vậy hắn chỉ có thể cưới ta!”
Cả sảnh chết lặng. Sắc mặt Tiêu phu nhân xanh mét. Bà ta đứng dậy, lạnh lùng nhìn Thẩm Minh Châu.
“Tốt, tốt lắm. Thẩm đại tiểu thư đã tự miệng thừa nhận.”
“Hạ độc mưu hại con trai mệnh quan triều đình, theo luật đáng chém.”
Thẩm Minh Châu cả người run lên, cuối cùng cũng ý thức được mình vừa nói gì.
Nàng ta đột nhiên quay đầu nhìn ta, trong mắt toàn là điên cuồng.
“Thẩm Thanh Lam, ngươi hài lòng rồi chứ? Ngươi hủy hoại ta, ngươi vui rồi chứ?”