Nghe nói hôm ấy sau khi trở về, hắn bệnh một trận. Hôm nay gặp lại, trên mặt vẫn thấp thoáng vẻ mệt mỏi, thân hình cũng gầy đi rất nhiều.
Quan hệ giữa hắn và tỷ tỷ cũng càng thêm căng thẳng. Tình thanh mai trúc mã trước kia dần bị tiêu hao sạch sẽ.
Cuối cùng trở thành một đôi phu thê căm ghét lẫn nhau.
Những chuyện này từ lâu đã không còn liên quan đến ta.
Ánh mắt Dung Triệt ảm đạm. Tự biết đã đi đến đường cùng, hắn không nhịn được sinh ra ảo tưởng.
“Nếu ngay từ đầu, ta chưa từng xem nàng là thế thân, nàng có thích ta không?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chỉ nói một câu:
“Điện hạ, chuyện chưa từng xảy ra thì đã định là sẽ không xảy ra.”
Nắng ấm xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá, rơi xuống mặt đất.
Xuân ý đã sâu, nồng đến cực hạn, rồi cũng sắp kết thúc.
Ta vòng qua bóng hắn, đi về phía Tống Huyền Lâm đang đứng cách đó không xa.
Người ta từng tưởng sẽ không bao giờ gặp lại được nữa, giờ đây đang mỉm cười đưa tay về phía ta.
Số mệnh luôn không ngừng rẽ ngoặt.
Chuyện đã xảy ra, thì đã định là sẽ xảy ra.
Hết.