“Biết đâu đứa bé này căn bản không phải trẻ bị bỏ rơi, mà là con của chính họ, muốn đẩy cho cô gái trẻ này nuôi?”
【Nữ phụ quá đáng rồi! Dám công khai trở mặt với nam chính, còn nguyền rủa nhà họ Giang, đúng là không có giáo dưỡng!】
【Nam chính đáng thương quá, một mảnh thiện tâm lại bị coi như lòng lang dạ thú, nếu nữ chính biết chuyện này, chắc chắn sẽ đau lòng chết mất!】
【Nữ phụ chính là ghen tị nữ chính, ghen tị nam chính đối tốt với nữ chính, nên cố ý làm khó nam chính, ghê tởm quá đi mất!】
【Hy vọng nam chính đừng để ý tới cô nữ phụ ích kỷ này nữa, cứ chăm sóc tốt cho nữ chính và đứa bé đi, nữ phụ không xứng!】
【Cả đời này nữ phụ cũng đừng mơ được nam chính để mắt tới, đáng đời cô ta cô độc đến già, ai bảo cô ta lạnh lùng ích kỷ như vậy!】
Chương 3
Ánh mắt của hàng xóm nhìn Giang Thời Dụ và mẹ Giang, tràn đầy nghi ngờ và bất mãn.
Sắc mặt mẹ Giang lúc xanh lúc trắng, hiển nhiên không ngờ tôi lại cứng rắn đến vậy, càng không ngờ hàng xóm lại đứng về phía tôi.
Bà ta biết, mềm mỏng đã vô dụng rồi, muốn ép tôi ngoan ngoãn tiếp nhận chỉ còn cách dùng cứng.
Ngay giây sau, sắc mặt mẹ Giang trầm xuống, lập tức đổi hẳn bộ mặt, không còn giả vờ dịu dàng, giả vờ hòa nhã nữa, mà trực tiếp bắt đầu làm loạn, hét lên với tôi.
“Hạ Hữu Hy! Con bé này sao vậy hả!” Giọng bà ta the thé, trong giọng điệu đầy chỉ trích và ngang ngược, “Thời chúng tôi, mấy cô gái lớn bằng cháu, con cái đã có thể chạy lăng quăng rồi!”
“Hồi đó chúng tôi kết hôn sớm thế nào, sinh con sớm thế nào, đó là phúc khí! Là vinh quang! Cháu thì hay rồi, bảo cháu nuôi một đứa bé mà cháu đùn đẩy hết lần này đến lần khác, còn mặt nặng mày nhẹ với chúng tôi!”
Bà ta tiến lên một bước, trong mắt đầy vẻ khiêu khích và cay nghiệt: “Thái độ của cô hôm nay là có ý gì? Có phải coi thường kiểu gia đình chất phác thật thà như chúng tôi không? Có phải chê điều kiện nhà chúng tôi không tốt, không xứng với cô là sinh viên ưu tú của Thanh Hoa?”
【Quả nhiên mẹ nam chính nói đúng! Con gái thời đó đều sinh con rất sớm, nữ phụ chính là bị chiều hư rồi!】
【Nữ phụ làm bộ làm tịch quá đi mất! Không phải chỉ nuôi một đứa bé thôi sao? Mẹ nam chính đã nói đến mức đó rồi mà cô ta còn không chịu, đúng là khinh người mà!】
【Nam chính đáng thương quá, kẹt ở giữa khó xử như vậy, nữ chính còn đang ở cữ, nữ phụ không thể thông cảm cho nam chính và mẹ nam chính một chút sao?】
【Nếu nữ chính Tô Ý Kha nghe mẹ nam chính nói vậy, chắc chắn cũng sẽ thấy nữ phụ không hiểu chuyện, sẽ đau lòng cho cả nhà nam chính!】
【Nữ phụ đúng là ích kỷ, trong mắt chỉ có tiền đồ của mình, căn bản chẳng quan tâm đến nỗi khó xử của nam chính, cũng chẳng quan tâm sống chết của đứa bé!】
Lời của mẹ Giang đầy rẫy tư tưởng cũ kỹ lạc hậu, lại còn mang theo công kích nồng đậm, lập tức châm ngòi cơn giận của mấy hàng xóm đang vây xem.
Đặc biệt là mấy dì lớn tuổi hơn, vốn đã thấy tôi “không hiểu chuyện”, nghe xong lời mẹ Giang thì càng ngay tại chỗ chỉ chỉ trỏ trỏ vào tôi, bắt đầu trách móc.
Dì Lý ở tầng một nhíu chặt mày, giọng điệu đầy bất mãn: “Trời ơi, cô gái này sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ!”
“Người ta nhà họ Giang có lòng tốt, muốn cô giúp nuôi một đứa bé, cũng là vì tốt cho đứa bé, cô còn không cảm kích, đúng là đang sống trong phúc mà không biết hưởng!”
Một dì Trương đang đi dạo cũng phụ họa theo, giọng mang theo trách móc: “Đúng thế! Giới trẻ bây giờ, chút tình người cũng không hiểu! Dì nhà họ Giang nói đúng, thời chúng ta, cô gái lớn như vậy đều làm mẹ rồi, nuôi một đứa bé thì sao chứ?”
“Nhà cô điều kiện tốt, lại còn đỗ Thanh Hoa, nuôi một đứa bé với cô chẳng phải chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay thôi sao, sao lại tính toán so đo đến mức đó?”