Giọng nói rất khẽ, mang theo nỗi uất ức và nghẹn ngào nồng đậm, vừa nghe đã biết là vô cùng yếu ớt.
Đám hàng xóm đang vây xem theo phản xạ ngừng bàn tán, đồng loạt quay đầu nhìn về phía giọng nói truyền tới, tự động tách ra một con đường.
Một cô gái gầy gò, chậm rãi chen từ ngoài đám đông vào.
Cô ta mặc một chiếc váy liền đã giặt đến bạc màu, sắc mặt tái nhợt, thân hình mảnh mai, đôi mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương vệt nước mắt, trông thật đáng thương, yếu ớt đến mức như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, tôi lập tức nhận ra cô ta.
Cô ta là Tô Ý Kha, bạn cùng bàn trước đây của tôi, nữ chính nghèo khổ mà mấy dòng bình luận nói đến, người đã bí mật nghỉ học năm lớp mười hai và sinh con với Giang Thời Dụ!
【Nữ chính tới rồi! Nữ chính cuối cùng cũng tới rồi! Thương nữ chính quá, vừa sinh xong đã phải chạy tới đây, đáng thương quá!】
Chương 4
Sau khi Tô Ý Kha chen vào, sắc mặt mẹ Giang lập tức trở nên căng thẳng, vội vàng bước lên muốn kéo cô ta đi, vừa kéo vừa hạ giọng nói: “Sao con lại tới đây? Cơ thể còn chưa khỏe, mau về nghỉ đi, chuyện ở đây không liên quan đến con.”
Tô Ý Kha khẽ tránh tay mẹ Giang ra, trên mặt không hề có chút ý muốn thừa nhận đứa bé nào, ngược lại còn lộ ra vẻ mờ mịt, tủi thân, nhỏ giọng nói: “Dì ơi, cháu chỉ đi ngang qua, nghe bên này rất ồn nên qua xem thử, cháu không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Ánh mắt cô ta lướt qua đứa bé trên đất, rồi nhìn về phía Giang Thời Dụ, trong mắt đầy vẻ khó hiểu, giọng điệu yếu ớt: “Thời Dụ… đứa, đứa bé này là của ai vậy? Sao lại ở đây?”
Mẹ Giang thấy vậy, lập tức hiểu ý, trong chớp mắt đổi sắc mặt, giả bộ như vừa mới phát hiện ra Tô Ý Kha, cố ý nâng cao giọng: “Ôi chao, đây chẳng phải Tiểu Tô sao? Con đến đây lúc nào vậy? Mau qua đây, dì đang lo không có ai giúp đỡ đây.”
Bà ta nắm tay Tô Ý Kha, rồi lại chỉ về phía tôi, nói với mấy người hàng xóm đang vây xem: “Các vị hàng xóm, mọi người hiểu lầm rồi, đứa bé này không phải của Thời Dụ và Tiểu Tô, chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi không ai nhận thôi.”
“Thằng Thời Dụ nhà tôi tốt bụng, không nỡ để đứa nhỏ chịu khổ, nhưng nó là con trai, cũng không biết chăm trẻ con. Hữu Hy đứa bé này lại hiểu chuyện, điều kiện gia đình cũng tốt, nên tôi mới nghĩ nhờ Hữu Hy giúp chăm một thời gian, đợi tìm được cha mẹ ruột của đứa bé rồi tính tiếp.”
Nói xong, mẹ Giang đổi giọng, bắt đầu cố ý tác hợp tôi và Giang Thời Dụ, giọng điệu mang theo vài phần lấy lòng: “Thật ra ấy, tôi vẫn luôn thấy Hữu Hy và Thời Dụ nhà chúng tôi rất xứng đôi, đều là những đứa trẻ ngoan, nếu có thể thành một đôi thì cũng là chuyện tốt. Giờ để Hữu Hy giúp chăm đứa bé, cũng coi như là bồi dưỡng tình cảm trước, tốt biết bao.”
【Nữ chính hiểu chuyện quá! Rõ ràng là con của mình mà vẫn giả vờ không biết, sợ làm phiền nam chính, thương nữ chính quá!】
【Mẹ nam chính thật sáng suốt! Còn giúp tác hợp nam chính với nữ phụ nữa, sao nữ phụ lại không biết điều như vậy chứ?】
【Đúng thế! Nếu nữ phụ biết điều một chút, đồng ý giúp chăm con, rồi bồi dưỡng tình cảm với nam chính, chẳng phải rất tốt sao, cứ phải làm mặt làm mày!】
【Mẹ nam chính giả ngơ quá giống, vì nam chính và nữ chính mà thật sự quá dụng tâm!】
Tô Ý Kha cũng phối hợp rất ăn ý, thuận theo lời mẹ Giang mà lộ ra vẻ bừng tỉnh, dịu giọng nói với tôi: “Hóa ra là vậy à, chị Hữu Hy, chị giúp Thời Dụ đi, đứa bé này đáng thương quá.”
“Chị và Thời Dụ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trong lòng anh ấy luôn rất coi trọng chị, nếu hai người có thể ở bên nhau, rồi cùng nhau chăm đứa bé này, cũng là một chuyện rất hạnh phúc mà.”