Người lớn hai nhà trò chuyện về chuyện đính hôn, Chu Tư Vũ thỉnh thoảng tiếp lời, tiến thoái đúng mực. Lục Dự Phong ngồi một bên, càng nghe càng không chịu nổi.

Dường như tất cả mọi người đều đã thừa nhận Chu Tư Vũ là vị hôn phu của Thẩm Chiêu Nhiên.

Chỉ có anh bị gạt ra ngoài.

Đột nhiên, anh đứng dậy:

“Con lên lầu rửa mặt một chút.”

Không đợi người khác phản ứng, anh đã bước lên cầu thang.

Anh đi thẳng đến phòng của Thẩm Chiêu Nhiên.

Cánh cửa phòng vẫn giống như trong ký ức. Trên cửa còn dán một tấm bảng gỗ nhỏ, là do cô hồi cấp hai tự tay viết, bên trên viết bốn chữ: “Cấm Lục Dự Phong”.

Nhưng năm đó, anh vẫn cứ mặt dày đi vào.

Mỗi góc trong căn phòng này đều chất chứa rất nhiều hồi ức của bọn họ.

Có đánh nhau cãi nhau, cũng có những ngọt ngào và say đắm khi ở bên nhau rồi lén lút hẹn hò.

Nhưng bây giờ đều bị anh phá hủy.

Anh nhẹ chân bước vào, đi đến bên giường Thẩm Chiêu Nhiên rồi ngồi xuống.

Thẩm Chiêu Nhiên ngủ rất say, hơi thở đều đặn và bình ổn. Mái tóc dài tản trên gối, khuôn mặt nhỏ dưới ánh sáng ban mai hồng hào mềm mại.

Trái tim Lục Dự Phong khẽ động.

Anh đưa tay ra, vừa muốn vuốt ve gò má cô, lại dừng giữa không trung.

“Tốt nhất cậu đừng chạm vào cô ấy.”

Một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên. Lục Dự Phong đột ngột quay đầu, liền nhìn thấy Chu Tư Vũ đứng ở đó, ánh mắt sắc bén nhìn anh.

16

“Lục Dự Phong, cậu chạy vào phòng vị hôn thê của tôi, có phải đã vượt quá giới hạn rồi không?”

Chu Tư Vũ bước vào, giọng không lớn nhưng đầy cảm giác áp bức.

Lục Dự Phong đứng dậy, không hề lùi bước nhìn thẳng vào mắt anh:

“Tôi không biết đã ra vào căn phòng này bao nhiêu lần rồi. Tôi và Chiêu Nhiên lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm hơn hai mươi năm, anh có tư cách gì nói tôi vượt giới hạn?”

Mùi thuốc súng giữa hai người bốc lên.

Vẻ mặt Chu Tư Vũ vẫn bình thản, không bị câu nói của Lục Dự Phong chọc giận. Ngược lại, anh thong dong đáp:

“Tư cách của vị hôn phu đủ không? Cậu đúng là quen cô ấy trước tôi, cũng có nhiều thời gian ở bên cô ấy hơn tôi.”

Chu Tư Vũ đi đến trước mặt anh, ý cười nơi khóe môi mang theo khinh miệt:

“Nhưng vậy thì sao? Cuối cùng chẳng phải cậu vẫn không giữ được à.”

Câu này giống như một nhát dao, chính xác đâm trúng chỗ đau của Lục Dự Phong.

Anh túm lấy cổ áo Chu Tư Vũ, giơ tay định đánh xuống. Nhưng đúng lúc này, Thẩm Chiêu Nhiên không biết đã bị đánh thức từ lúc nào, kịp thời ngăn lại:

“Lục Dự Phong, đừng động tay trong phòng tôi!”

Tay Lục Dự Phong cứng giữa không trung.

Anh quay đầu nhìn cô, trong mắt mang theo chút đau đớn:

“Chiêu Nhiên…”

Thẩm Chiêu Nhiên đã ngồi dậy, kéo chăn che người, ánh mắt lạnh nhạt:

“Mời anh ra ngoài.”

“Anh chỉ muốn gặp em.”

Lục Dự Phong hạ giọng:

“Chiêu Nhiên, anh biết mình sai rồi. Anh…”

“Anh sai hay không không liên quan đến tôi.”

Thẩm Chiêu Nhiên ngắt lời anh, giọng bình tĩnh:

“Anh và Tô Tĩnh Nhu thế nào, cũng không liên quan đến tôi nữa.”

Lục Dự Phong muốn nói gì đó, nhưng Chu Tư Vũ đã tiến lên một bước, chắn trước mặt Thẩm Chiêu Nhiên.

“Cậu nghe thấy rồi. Cô ấy không muốn gặp cậu.”

Lục Dự Phong nhìn anh, lửa giận trong mắt gần như không khống chế được.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn buông tay.

Bởi vì anh sợ.

Sợ chỉ cần mình làm thêm điều gì, Thẩm Chiêu Nhiên sẽ càng chán ghét anh hơn.

Dưới lầu, mọi người cũng nghe thấy động tĩnh, vội vàng đi lên.

Mẹ Thẩm vừa vào cửa đã thấy tình cảnh giằng co, sắc mặt lập tức trầm xuống:

“Dự Phong, cháu làm gì vậy?”

Mẹ Lục cũng vội vàng kéo con trai mình:

“Con lại làm loạn gì nữa!”

Lục Dự Phong mím môi, không nói gì.

Thẩm Chiêu Nhiên xuống giường, Chu Tư Vũ lập tức cầm áo khoác khoác lên cho cô, động tác tự nhiên mà dịu dàng.

Cảnh tượng này rơi vào mắt Lục Dự Phong, đau đến mức anh gần như không thở nổi.

Mọi người trở lại phòng khách.

Bầu không khí hơi cứng ngắc.

Chu Tư Vũ ngồi bên cạnh Thẩm Chiêu Nhiên, thỉnh thoảng rót nước cho cô, đưa bánh ngọt cho cô, từng hành động đều rất chu đáo.

Mẹ Thẩm nhìn mà càng hài lòng:

“Tư Vũ đứa trẻ này thật sự rất tốt. Cẩn thận lại kiên nhẫn, sau này Chiêu Nhiên gả qua đó, tôi cũng yên tâm, không cần chúng tôi lo lắng.”

Mẹ Thẩm chen lời vào, từng câu từng chữ đều là sự hài lòng đối với con rể tương lai này.

“Tốt, vậy thì tốt.”

Mẹ Lục hài lòng gật đầu. Bất kể là gia thế ngoại hình, hay cách hành xử ăn nói, bà cũng thật lòng cảm thấy Chu Tư Vũ rất không tệ:

“Các con sống tốt là được, bác ngồi đợi uống rượu mừng của hai đứa.”

“Nhất định rồi ạ.”

Chu Tư Vũ tiếp lời.

Anh nắm tay Thẩm Chiêu Nhiên, hai người nhìn nhau cười. Trong mắt người ngoài, chỉ cảm thấy đây là một đôi ân ái xứng đôi.

Mà Lục Dự Phong nhìn thấy cảnh này, cuối cùng không nhịn được đứng bật dậy.

“Con không đồng ý.”

17

Tất cả mọi người sững lại, nhìn về phía anh.

Trái tim Thẩm Chiêu Nhiên khẽ “lộp bộp”, tay vô thức siết lại. Ánh mắt Chu Tư Vũ trở nên sắc bén, nhưng vẫn trấn an nắm chặt tay cô.

Những người khác đều vô cùng kinh ngạc, không biết Lục Dự Phong nói vậy là có ý gì. Nhưng nhìn đôi mắt đỏ giận của anh, bố mẹ Lục hình như đã đoán được điều gì đó.