Tôi gần như không phân biệt nổi mặt mình đỏ bừng vì nóng hay vì xấu hổ.
Một tiếng “ầm” vang lên. Những sợi dây đỏ chắc chắn bị tôi dễ dàng đánh bật.
Tôi quả thật đã có thể ngưng tụ thần lực!
Pho tượng đất cũng theo đó nổ tung.
Sắc mặt tất cả người nhà họ Trình đều phức tạp, dường như không biết rốt cuộc như vậy có được coi là tôi đã thành thần hay không.
Tôi đưa ngón tay chạm lên bàn thờ nhà họ Trình.
Trong phút chốc, tôi có được toàn bộ ký ức suốt nghìn năm của nhà họ Trình.
Hóa ra.
Một nghìn năm qua, anh thật sự vẫn luôn ở nhà họ Trình chờ tôi.
22
Bức tranh ác quỷ quấn lấy cô gái đánh cá là sai.
Đó là sự thật đã bị dòng họ Trình bóp méo nhằm che giấu lòng tham và tội lỗi của mình.
Khoảng một nghìn năm trước, vào năm tông thần ra đời.
Nhà họ Trình muốn duy trì sự thịnh vượng của gia tộc nên phải chọn trong dòng họ một đứa trẻ thích hợp nhất để trở thành thần minh.
Đứa trẻ đó… vốn là tôi.
Nhưng tôi lại là con gái trưởng được tộc trưởng nhà họ Trình yêu thương nhất. Mẹ tôi thương tôi, nên đã đến phố chợ cẩn thận chọn một tên ăn mày nhỏ tuổi giống tôi nhất, để cậu ấy thay tôi trở thành thần.
Tên ăn mày nhỏ tuổi ngang với tôi. Sau khi rửa sạch vết bẩn, cậu ấy trông vô cùng xinh đẹp.
Mặc quần áo của tôi vào, thậm chí không ai nhận ra cậu ấy là con trai.
Cha tôi vô cùng hài lòng.
Nhưng khi ấy, tôi không biết cái gọi là thành thần thật ra là một nghi thức hiến tế cổ xưa. Phải nung thân xác thành tượng đất, mới có thể trở thành tông thần của nhà họ Trình.
Vì vậy tôi rất không vui.
Tôi cứ tưởng tên ăn mày nhỏ đã cướp mất vinh quang vốn thuộc về mình.
Nhưng mẹ nhốt tôi lại, cảnh cáo tôi không được ra ngoài, nếu không sẽ mất mạng.
Từ đó, tên ăn mày nhỏ thay thế tôi xuất hiện trong gia tộc.
Bởi vì một năm sau, cậu ấy sẽ thay tôi trở thành tượng đất, cần phải lừa được những trưởng lão có quyền thế khác trong tộc.
Cha tôi là tộc trưởng nhà họ Trình, không thể làm việc thiên vị.
Nhưng ông cũng là cha tôi, ông không muốn nhìn tôi chết.
Vì vậy ông giấu tôi rất kỹ. Ban ngày người đông, ông không cho phép tôi ra ngoài. Chỉ đến buổi tối tôi mới có thể gặp người nhà.
Suốt một năm đó.
Ban ngày tên ăn mày nhỏ thay tôi đi lại trong nhà họ Trình, thay tôi đọc sách, cũng thay tôi tham gia các nghi thức tế lễ.
Còn tôi lại giống một tên trộm không thể nhìn thấy ánh sáng, ngay cả trong chính nhà mình cũng chỉ có thể ra ngoài vào ban đêm.
Một người xuất hiện dưới ánh mặt trời, một người ẩn mình trong bóng tối.
Cứ như vậy, chúng tôi ngày đêm đan xen, cùng sống suốt một năm.
Tên ăn mày nhỏ không biết một năm sau mình sẽ phải đối mặt với nghi thức tàn khốc đến mức nào.
Vì vậy cậu ấy cảm thấy áy náy với tôi.
Thậm chí vì tôi là con gái trưởng của tộc trưởng nên cậu ấy càng thêm cung kính, cẩn trọng, đến nhìn tôi thêm một cái cũng không dám.
Suốt một năm, cậu ấy cam tâm tình nguyện thay tôi gánh vác mọi chuyện. Rõ ràng tôi mới là người sống trong bóng tối, nhưng trong mắt cậu ấy, tôi lại là vầng trăng sáng treo cao trên đỉnh đầu.
Một năm nhanh chóng trôi qua.
Một tháng trước khi nghi thức bắt đầu, cậu ấy biết được sự thật trước tôi.
Nhưng cậu ấy không nói cho tôi biết.
Chỉ là ánh mắt nhìn tôi đã thay đổi.
Khi nhìn tôi, cậu ấy không còn áy náy. Ánh mắt trở nên trong trẻo vô cùng, thậm chí có một thứ tình cảm nào đó dần trở nên rõ ràng.
Ngày nghi thức bắt đầu.
Cha hóa trang tôi thành một đứa trẻ khác của nhà họ Trình.
Mà nghi vấn đã quấn lấy lòng tôi hơn một năm cuối cùng cũng được giải đáp.
Nếu thành thần thật sự là chuyện tốt, người cha yêu thương tôi như vậy sao có thể để một tên ăn mày thay thế tôi?
Nghi thức bắt đầu.
Tôi tận mắt nhìn thấy cậu ấy bị dây đỏ trói chặt.
Nhìn cậu ấy bị phong kín trong pho tượng đất, cuối cùng bị đưa vào lò nung chẳng khác nào địa ngục để thiêu đốt.
Nhưng suốt quá trình, cậu ấy không hề phản kháng, thậm chí còn cười híp mắt nhìn tôi.
Dường như đang nói với tôi:
“Nhìn xem, tôi không cướp đi vinh quang của cô. Cuối cùng tôi cũng có tư cách yêu cô rồi.”
Tôi đứng dưới đài tế, siết chặt hai tay, ngay cả môi bị cắn rách cũng không biết.
Khoảnh khắc đó.
Trái tim tôi cũng bị ngọn lửa thiêu thành tro bụi cùng cậu ấy.
23
Nhưng nghi thức đã thất bại.
Lòng căm hận đối với người nhà họ Trình khiến cậu ấy không thể thật lòng ban phúc cho họ.
Cuối cùng, tên ăn mày nhỏ biến thành một quái vật nửa thần nửa quỷ.
Cha sợ chuyện mình tìm người thay thế bị các tộc nhân khác phát hiện.
Vì vậy, ông biến tôi thành một cô gái đánh cá ở làng bên.
Tôi tìm cơ hội trở về từ đường nhà họ Trình, nhìn quái vật đứng sau tượng thần, không thể trở thành thần, cũng không thể bước vào luân hồi.
Tôi nói với cậu ấy:
“Về nhà với tôi đi, đừng làm thần minh của nhà họ Trình nữa.”
Sau đó, chúng tôi lại bắt đầu cuộc sống như trước kia.
Tôi dùng thân phận cô gái đánh cá đi lại dưới ánh mặt trời. Còn cậu ấy ẩn mình trong bóng tối, trốn dưới chiếc bóng của tôi. Chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống.