“Phì! Lợi dụng con gái sư phụ chúng tôi sinh con, xong rồi đá cô ấy sang một bên. Vì muốn dỗ phụ nữ vui mà còn hại chết sư phụ chúng tôi. Tông Chính Duật, anh lấy đâu ra mặt mũi hỏi sư phụ đang ở đâu!”
“Điều khoản pháp luật đáng lẽ phải trừng phạt chính loại súc sinh không có lương tâm như anh!”
Đây là lần đầu tiên trong đời Tông Chính Duật bị người khác chỉ thẳng vào mũi chửi.
Đến khi một học trò lấy di ảnh của bố Thẩm ra, anh mới nhận ra hành vi lúc đó của mình đã gián tiếp ép chết bố vợ.
“Tôi…”
Lần đầu tiên anh không dám nhìn vào mắt người bị hại.
Cho dù đó chỉ là một tấm ảnh.
“Xin lỗi, lúc đó tình hình gấp gáp, tôi cũng không ngờ ông ấy sẽ vì tức giận công tâm mà…”
Anh còn chưa nói hết đã bị đám học trò hợp sức dùng chổi đuổi ra ngoài.
…
Ngồi trong chiếc Maybach, cả người Tông Chính Duật gần như sắp nổ tung.
Sự hối hận cuồn cuộn như thủy triều, muốn nhấn chìm anh.
Đúng lúc này, người giúp việc gọi tới, nói Ôn Lam đã về nhà.
Những cảm xúc kia dường như lập tức tìm được nơi trút xuống.
“Chồng về rồi à?”
Ôn Lam bước tới, tự nhiên ôm lấy Tông Chính Duật.
Nếu là trước đây, Tông Chính Duật sẽ đáp lại bằng một nụ hôn, hoặc lấy quà ra.
Nhưng bây giờ càng nhìn gương mặt xinh đẹp trước mắt, anh càng cảm thấy ghê tởm.
Trong thế giới của anh, ngũ quan Ôn Lam dần trở nên dữ tợn, thậm chí biến thành Pinocchio chuyên nói dối.
Không.
Cô ta còn tồi tệ hơn thế gấp trăm lần.
“Ôn Lam, ly hôn đi. Cô ra đi tay trắng.”
“Tôi cho cô nửa tiếng thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi đây.”
Ôn Lam buông tay, ngơ ngác không biết làm sao.
“A Duật, có phải anh tức đến hồ đồ vì chuyện An An không?”
“Chúng ta đang yên đang lành, tại sao lại phải ly hôn?”
9
“Bởi vì cô đã đánh cắp thứ không thuộc về mình!”
Tông Chính Duật lùi lại một bước, dùng hành động từ chối Ôn Lam tiến gần.
Dường như cô ta nghĩ đến điều gì đó, trong mắt nhanh chóng lóe qua một tia chột dạ.
Anh bắt được nó.
Nỗi thất vọng càng trở nên mãnh liệt.
“Ôn Lam, tôi không muốn nói toạc ra, vẫn muốn chừa cho cô chút thể diện.”
“Dì Trần, thu dọn đồ của cô ta.”
Người giúp việc gật đầu, không chút do dự quay người lên lầu, chạy khỏi hiện trường phán xét Ôn Lam.
Đầu ngón tay Ôn Lam siết chặt, gương mặt xinh đẹp mất hết sắc màu.
Giống như một bông hồng héo rũ chỉ trong chốc lát, dù cành vẫn cố gắng đứng thẳng.
“Tông Chính Duật, em thừa nhận năm đó đúng là đã mạo danh Thẩm Tư Nghiên. Nhưng cô ta chẳng qua chỉ yêu thầm anh vài năm thôi. Người luôn ở bên anh là em!”
“Rốt cuộc anh yêu mấy chuyện yêu thầm đó hay yêu con người?!”
Cô ta cố dùng tình cảm bao năm lay chuyển sự lạnh lùng của anh.
Có lẽ phần lớn mọi người sẽ chọn vế sau.
Nhưng cô ta đã đánh giá thấp sức sát thương mà tình yêu thầm kín thuần túy của Thẩm Tư Nghiên mang lại cho Tông Chính Duật.
“Chát!”
Mặt Ôn Lam bị đánh lệch sang một bên.
Cô ta đưa tay ôm mặt, không thể tin nổi.
Không muốn tin người đàn ông luôn nâng niu mình trong lòng bàn tay lại có ngày động thủ.
Càng không tin với giáo dưỡng của Tông Chính Duật, anh lại đánh phụ nữ.
Anh trở nên xa lạ.
“Tông Chính Duật, vì Thẩm Tư Nghiên mà anh đánh em?”
“Vì cô ta mà ngay cả phong độ và giáo dưỡng anh cũng không cần nữa sao!”
Cô ta gào thét mất kiểm soát, sợi dây mang tên lý trí đứt phựt trong nháy mắt.
Tông Chính Duật thẳng thắn thừa nhận.
“Phải.”
“Ôn Lam, cô không có tư cách chất vấn tôi. Chính cô đã hưởng những thứ vốn không thuộc về mình.”
“Tôi đối xử tốt với cô, yêu cô, thậm chí dung túng cho cả những mặt xấu xa của cô, không tiếc giúp cô làm điều ác, là bởi vì tôi tưởng cô chính là cô gái từng cho mèo hoang ăn, tưởng cô đã yêu thầm tôi suốt ba năm.”
“Tất cả đều được xây dựng trên tiền đề cô là cô ấy. Bây giờ chân tướng đã được phơi bày, lời nói dối của cô bị vạch trần. Tôi không ra tay tàn độc với cô, cô nên cảm thấy may mắn.”
Ánh mắt anh nhìn cô ta bây giờ chẳng khác gì ánh mắt trước đây từng nhìn Thẩm Tư Nghiên.
Cổ họng Ôn Lam như bị nghẹn lại, không nói nổi lời nào.
Cảm giác bất lực và chua xót chậm rãi bò lên tim.
Suy nghĩ quay về quá khứ.
Tông Chính Duật từng là nhân vật nổi tiếng của trường Trung học số Một Giang Thành.
Xung quanh anh có vô số nữ sinh hâm mộ theo đuổi.
Cô ta cũng là một trong số đó.
Hoặc phải nói là người điên cuồng nhất.
Ngày nào cô ta cũng theo dõi anh, thậm chí từng nhặt cả rác anh vứt đi.
Cô ta gần như xem anh là sự cứu rỗi duy nhất trong cuộc đời.
Cho đến một ngày, cô ta phát hiện người mà mình không dám tiếp cận lại vì một con mèo mà có sự giao nhau với Thẩm Tư Nghiên.
Cô ta ghen tị, cũng căm ghét.
Nhưng may mắn là hai người họ chưa từng chính thức quen biết, không biết chính xác đối phương trông như thế nào.
Cho dù lướt qua nhau cũng không nhận ra.
Ngay từ khi Thẩm Tư Nghiên đưa tờ giấy kia ra, cô ta đã nảy ra suy nghĩ “thay thế”.
Những chuyện sau đó thuận lợi ngoài dự đoán.
Thuận lợi đến mức nếu hôm nay Tông Chính Duật không tới hỏi tội, cô ta gần như đã quên mất chuyện năm đó.
Cô ta không cho rằng mình sai.