“Là giết ta, châm nổ nội loạn toàn Đại Yến, để Nhị hoàng tử và Hộ bộ Thượng thư nhân cơ hội lớn mạnh. Hay là giữ ta lại, để Thẩm gia tiếp tục không ngừng tạo ra của cải cho thánh thượng?”
“Thánh thượng là chủ thiên hạ, khoản sổ này tất nhiên tính rõ hơn dân phụ.”
Không khí trong Ngự thư phòng đông cứng đến cực điểm.
Bốn thanh đao của Kim Ngô vệ vẫn kề trên cổ ta, bất cứ lúc nào cũng có thể cắt đứt yết hầu ta.
Hoàng đế đi qua đi lại trên ngự giai, tiếng hô hấp nặng nề vang vọng trong đại điện trống trải.
Ông ta đang cân nhắc.
Rất lâu sau, ông ta dừng bước, xoay người, từ trên cao nhìn xuống ta.
Trong mắt bớt đi vài phần sát ý, nhiều hơn một loại xem xét cực kỳ nguy hiểm.
“Thẩm Kim Sắt, ngươi quả nhiên là một nữ nhân đáng sợ. Lục Tu Viễn chết trong tay ngươi, không oan.”
Hoàng đế nhấc tay.
Kim Ngô vệ lập tức thu đao vào vỏ, lui khỏi Ngự thư phòng.
Sợi dây thần kinh căng đến cực hạn của ta cuối cùng cũng được thả lỏng trong chốc lát.
Nhưng ta biết, ván cờ chỉ vừa mới bắt đầu.
“Ngươi thắng rồi. Trẫm có thể không tịch thu thương hội của ngươi, cũng có thể không ban hôn. Công văn ra biển, trẫm lập tức có thể cho ngươi.”
Hoàng đế chậm rãi bước xuống ngự giai, dừng trước mặt ta, hạ thấp giọng, trong lời nói lộ ra một luồng lạnh lẽo thấu xương.
“Nhưng trẫm muốn ngươi giao ra một thứ.”
Hoàng đế nhìn vào mắt ta, chậm rãi nói từng chữ.
11
Ta cúi đầu quỳ trên nền gạch vàng lạnh băng, máu nơi trán đã khô lại, uốn lượn thành một vệt đáng sợ trên gò má.
“Thánh thượng muốn gì, chỉ cần Thẩm gia có, dân phụ nhất định hai tay dâng lên.”
Hoàng đế hơi cúi người xuống, đôi mắt già nua vẩn đục nhưng sắc bén kia khóa chặt lấy ta.
“Trẫm muốn mật trướng của tiền trang Thẩm gia.”
“Những sổ sách giao dịch chân thật của bá quan trong triều, lục bộ cửu khanh, thậm chí hoàng tử hậu phi ở tiền trang Thẩm gia!”
Giọng hoàng đế không lớn, nhưng như một tiếng sấm nổ bên tai ta.
Chiêu này mới là sát chiêu thật sự.
Ông ta muốn lưỡi dao treo trên đầu toàn bộ văn võ bá quan.
Ta hít sâu một hơi, trong lòng xoay chuyển trăm bề.
Tiền trang Thẩm thị có thể trở thành đệ nhất Đại Yến, dựa vào không chỉ thủ đoạn kinh doanh, mà còn vì nắm trong tay vô số nhược điểm của quyền quý.
Những quan viên đạo mạo kia, bạc do tham ô hối lộ, mua quan bán tước mà có, đều gửi ở tiền trang Thẩm gia.
Những sổ sách này là lá bài bảo mệnh cuối cùng của Thẩm Kim Sắt ta.
Giao ra, ta sẽ trở thành con hổ bị nhổ răng, không chỉ đắc tội đầy triều văn võ, sau này còn chỉ có thể mặc cho hoàng quyền nhào nặn.
Nhưng không giao, hôm nay Ngự thư phòng này, ta tuyệt đối không bước ra được.
“Sao, Thẩm đương gia không nỡ à?”
Hoàng đế đứng thẳng dậy, sát ý nơi đáy mắt lại cuộn trào: “Thiên hạ này đều là của trẫm, mạch máu của bá quan tất nhiên cũng nên do trẫm nắm giữ. Một thương nữ như ngươi nắm mấy thứ này trong tay, là muốn tạo phản sao!”
“Dân phụ không dám!”
Ta dập đầu thật mạnh, giọng vẫn vững vàng.
“Chỉ là mật trướng liên quan trọng đại, dính líu quá nhiều chuyện riêng của triều thần. Một khi giao ra, văn võ bá quan tất sẽ cho rằng Thẩm gia ta bán đứng bọn họ. Đến lúc đó quần thần phẫn nộ, Thẩm gia sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, nửa bước khó đi.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng hoàng đế.
“Thánh thượng, dân phụ giao mật trướng ra, chính là đặt Thẩm gia vào chỗ chết. Dân phụ có thể chết, nhưng nếu tiền trang Thẩm thị bị bá quan liên thủ tẩy chay, ầm ầm sụp đổ, những lỗ thủng trong quốc khố kia, lại do ai lấp?”
Hoàng đế hừ lạnh, phất tay áo quay lưng đi.
“Ngươi đúng là biết ra điều kiện! Trẫm đã muốn sổ sách của ngươi, tự nhiên sẽ bảo đảm Thẩm gia ngươi bình an. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, trẫm chính là chỗ dựa lớn nhất của ngươi. Bên Hộ bộ Thượng thư và