“Nó, là bằng chứng duy nhất có thể đưa Hà Chí Viễn và Lâm Thanh Viễn lên máy chém.”

Tôi nghe mà tay chân lạnh ngắt, như rơi xuống hầm băng.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, đây chỉ là cuộc nội chiến của doanh nghiệp gia đình, là sự lừa lọc dối trá trên thương trường.

Tôi chưa từng nghĩ tới.

Phía sau sự giàu sang hào nhoáng kia, lại ẩn chứa những tội ác dơ bẩn và đẫm máu đến nhường này.

Bố tôi…

Người đàn ông luôn nho nhã ôn hòa trước mặt tôi.

Trên tay ông ta, lại dính máu của nhiều người đến vậy.

16

“Hà Uyển, cũng tức là đại tiểu thư, đã phát hiện ra chuyện này từ rất sớm.”

Giọng nói của bác Trần vang vọng trong đường hầm tối tăm, mang theo một nỗi bi thương thấu xương.

“Nhưng cô ấy không hề nói ra.”

“Bởi vì cô ấy biết, một khi xé rách mặt, bố cháu sẽ bất chấp mọi thủ đoạn.”

“Ông ta đã bị lòng tham và dã tâm nuốt chửng hoàn toàn rồi.”

“Đại tiểu thư bắt đầu âm thầm điều tra, thu thập chứng cứ.”

“Cô ấy muốn tìm một kế sách vẹn toàn, vừa có thể đưa bố cháu ra trước ánh sáng pháp luật, vừa có thể bảo vệ cháu bình an.”

“Thế nhưng, Lâm Thanh Viễn quá đỗi cảnh giác.”

“Hắn ta đã nhận ra ý đồ của đại tiểu thư.”

“Thế là, bọn họ ra tay trước để chiếm ưu thế, liên thủ tước đoạt toàn bộ quyền lực của đại tiểu thư trong công ty.”

“Đồng thời, dùng sự an nguy của cháu để uy hiếp cô ấy.”

“Đại tiểu thư bị dồn vào bước đường cùng.”

“Cô ấy biết thời gian của mình không còn nhiều nữa.”

“Thế nên, cô ấy đã tạo ra chiếc USB đó.”

“Cô ấy khóa mọi chứng cứ vào trong đó bằng mật mã.”

“Nó không chỉ là chứng cứ, mà còn là thứ vũ khí cuối cùng để cô ấy đồng quy vu tận với bọn chúng.”

“Cô ấy đã đoán trước được mình sẽ bị giam lỏng, thậm chí bị sát hại.”

“Nên cô ấy mới dựng lên vở kịch ‘phá sản’ đó.”

“Mục đích duy nhất của cô ấy, là đưa cháu rời đi.”

“Đem chiếc chìa khóa duy nhất trên thế giới này có thể giải mã bí mật của chiếc USB, đến một nơi an toàn.”

“Và chiếc chìa khóa đó, chính là cháu, Dao Dao.”

Bác Trần nhìn tôi, nước mắt giàn giụa.

“Thông tin sinh trắc học của cháu, mống mắt của cháu, chuỗi gen của cháu, chính là chương trình cuối cùng để mở ra cánh cửa địa ngục đó.”

Tôi như bị sét đánh ngang tai, toàn thân lạnh ngắt.

Tôi đã hiểu rồi.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra mọi chuyện.

Tại sao bố lại muốn giết tôi.

Tại sao Lâm Thanh Viễn và đám Thợ Săn đều muốn bắt sống tôi.

Bởi vì tôi không phải là một con người.

Tôi là một chiếc chìa khóa.

Một chiếc chìa khóa sống có thể mở ra chiếc hộp Pandora.

Mẹ…

Mẹ của tôi.

Bà đã dùng mạng sống của mình, dùng toàn bộ trí tuệ của mình, để trải cho tôi một con đường sống rớm máu.

Vậy mà tôi, suýt chút nữa đã tự tay hủy hoại nó.

“Ầm!”

Đỉnh đầu vang lên một tiếng nổ dữ dội.

Cả đường hầm rung chuyển bần bật.

Bụi bặm và đá vụn rơi xuống rào rào như mưa trút.

“Không xong rồi!”

Sắc mặt Độ Nha biến đổi.

“Bọn chúng đang nổ mìn giật sập tòa nhà!”

“Chúng muốn chôn vùi nơi này, cùng với toàn bộ chứng cứ, xuống tận sâu lòng đất!”

Độ Nha kéo tôi dậy, hối thúc bác Trần.

“Nhanh lên! Đường hầm này dẫn đi đâu?”

“Dẫn đến hệ thống cống ngầm cũ của thành phố.”

Bác Trần chỉ tay về phía trước.

“Nơi đó thông với miệng cống xả của sông hộ thành.”

“Đó là con đường sống duy nhất của chúng ta.”

Chúng tôi không dám chậm trễ, khom người phóng đi như bay trong đường hầm chật hẹp.

Tiếng nổ phía sau ngày càng dày đặc.

Toàn bộ kết cấu ngầm đều đang phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.

Tôi có thể cảm nhận được, các tầng lầu trên đỉnh đầu đang đổ sập từng tầng một.

Nơi này, đang biến thành một nấm mồ khổng lồ.

Rất nhanh, một mùi hôi thối nồng nặc xộc tới.

Đó là thứ mùi của địa ngục, pha trộn giữa mùi hôi thối, mùi thuốc sát trùng và mùi máu tanh.

Những bức tường của đường hầm trở nên ẩm ướt hơn.