Nhưng tôi đã đầu thai mấy kiếp, kiếp nào cũng là con gái.

Mỗi lần đều phải chịu những sự kỳ thị khác nhau, chỉ riêng kiếp này…

Chỉ riêng kiếp này, tôi được đối xử như một con người.

“Cô ơi, cháu sai rồi.”

Mắt cậu bé bỗng chốc đỏ hoe.

“Cô muốn cháu làm gì ạ?”

“Tôi chỉ muốn cháu hiểu ra lỗi của mình, và xin lỗi con gái tôi là được rồi.”

Mẹ mỉm cười nói.

“Xin lỗi, tớ sai rồi.”

Cậu bé cúi đầu trước mặt tôi, nhận lỗi.

“Cậu có thể tha thứ cho tớ không? Tớ hứa sau này sẽ không như vậy nữa.”

Tôi nhìn dáng vẻ cậu ta cúi đầu,“Tớ tha thứ cho cậu.”

“Cảm ơn cậu.”

Ba cõng tôi trên lưng, tay xách đồ ăn ngon mua cho hai mẹ con tôi.

“Mẹ ơi.”

Tôi khẽ gọi một tiếng.

Mẹ quay đầu lại,“Sao vậy, con gái yêu của mẹ?”

“Con cảm thấy mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, còn tốt hơn tất cả những người mẹ trước kia.”

Tôi mỉm cười nhìn mẹ.

“Đứa ngốc này, con chỉ có một người mẹ thôi, làm gì có ‘trước kia’ nào chứ.”

Mẹ bật cười.

“Dù sao thì mẹ cũng là người tuyệt nhất, là người mẹ tốt nhất trên thế gian này.”

Tôi không kìm được mà nói ra.

Dù mẹ có không tin, nhưng những lời đó của tôi là thật lòng.

Mẹ chính là người mẹ tuyệt vời nhất mà tôi từng gặp.

Tôi thật may mắn vì đã được làm con của mẹ.

“Vợ à, vừa rồi em thật là ngầu mà cũng dịu dàng nữa, anh chưa từng thấy em như thế bao giờ, thật đấy, chưa từng dịu dàng với anh như vậy.”

Ba bất chợt nói, giọng còn có phần tủi thân.

“Dịu dàng với anh làm gì? Để rồi anh được nước lấn tới hả?”

Mẹ trừng mắt.

“Sao có thể chứ!”

Ba vội vàng giải thích.

“Anh sẽ cảm động chết mất! Cả đêm chắc không ngủ nổi luôn!”

Mẹ “phì” một tiếng bật cười.

“Thôi đi, đừng có ba hoa nữa, về nhà nấu món ngon cho con gái yêu đi, hôm nay con vất vả rồi, phải bồi bổ thật tốt.”

“Tuân lệnh! Vợ yêu! Con gái yêu, con muốn ăn gì nào?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi buột miệng nói ngay,“Con muốn ăn thịt kho tàu, gà xào cay…”

Tôi như đang đọc tên món ăn vậy, liệt kê luôn một loạt, ba mẹ thì cười không ngừng.

“Được được được, con gái yêu muốn ăn gì, tụi mình sẽ nấu cái đó.”

Mặt trời dần lặn về phía tây, tôi cảm thấy đây chính là cuộc đời tuyệt vời nhất mà tôi từng có.

Nhiều năm sau.

Bằng chính nỗ lực của mình, tôi đã trở thành một nhà văn.

Tôi viết rất nhiều về địa vị của phụ nữ ngày xưa và hiện tại.

Khích lệ phụ nữ phải nỗ lực vươn lên, không hề thua kém đàn ông, sức mạnh của phụ nữ vượt xa cả những gì người ta tưởng tượng.

Tôi thậm chí còn xuất bản sách.

Tôi đã trở thành một nhà văn có thành tựu và sức ảnh hưởng nhất định.

Tôi mang theo quyển sách mới xuất bản, trở về nhà, đưa cho mẹ.