Tắt điện thoại, tôi đeo kính râm và khẩu trang, bước vào một bệnh viện tư. Sau khi tái hôn, ngoài việc tiết kiệm tiền cho con, tôi còn tài trợ cho nhiều bệnh viện. Mục đích ban đầu là tích phúc cho con, không ngờ hành động này lại cứu con một mạng. Khi xe cứu thương bị truyền thông vây hãm, bác sĩ của bệnh viện này đã đi lối thoát hiểm khẩn cấp, đưa con tôi chuyển viện an toàn và nhanh chóng, hoàn thành phẫu thuật ngay trước khi thuốc mê hết tác dụng.

Tôi dùng tiền để dập hết tin tức của truyền thông, mua lại toàn bộ video giám sát, chỉ để cho con một môi trường dưỡng bệnh bình yên và riêng tư. Vừa thấy tôi, bác sĩ đã niềm nở đón:

“Cô Chu, cháu bé tỉnh rồi. Chỉ là…”

“Chỉ là sao?” Tôi lại lo lắng, vội vã xông vào phòng bệnh. Con gái ngồi yên lặng trên giường, nhìn thấy tôi liền nở một nụ cười.

“Mẹ ơi.” Bàn tay nhỏ bé đẫm mồ hôi nắm chặt ngón tay út của tôi. “Mẹ ơi con kể mẹ nghe, lúc phẫu thuật con nhìn thấy ba.”

“Ba cứ bảo con đừng sợ, phải kiên cường dũng cảm, còn nói sẽ luôn bảo vệ mẹ con mình.”

Tôi ngẩn người tại chỗ. Bác sĩ nói nhỏ vào tai tôi:

“Các chỉ số của cháu bé đều bình thường, chỉ là trí nhớ dường như có chút vấn đề… Cháu cho rằng ba mình đã qua đời.”

7

“Dù sao vừa phẫu thuật xong, thời gian này cô cố gắng đừng vạch trần cháu, tránh để cháu bị kích động.”

Nghe lời bác sĩ, tôi bật cười chua chát. Không ngờ câu nói “Anh không xứng có Miểu Miểu” lại trở thành sự thật theo cách này. Tôi cúi xuống xoa đầu con.

“Miểu Miểu ngoan, xuất viện rồi mẹ con mình chuyển đến một nơi khác sống nhé?”

Tôi lấy ra visa đã chuẩn bị sẵn, đưa con chuyển đến một thị trấn nhỏ ở Bắc Âu. Ngoài số tiền thuê Thẩm Cảnh Tuân đi cùng Phan Manh Manh, khi ly hôn tôi còn chia được một khoản tiền lớn, đủ cho hai mẹ con sống sung túc nửa đời còn lại. Tôi mua một căn biệt thự có sân vườn và một chiếc xe hơi. Tuy không có quản gia, bảo mẫu hay đầu bếp như ở trong nước, nhưng mỗi ngày tự nấu ăn, chăm sóc cây cỏ trong vườn cũng là một niềm hạnh phúc giản đơn.

Tinh thần của con gái tôi tốt lên trông thấy. Tuy bất đồng ngôn ngữ, nhưng tình bạn giữa những đứa trẻ lại nóng lên rất nhanh. Trước đây vì Phan Hạo, con luôn có tâm lý bài xích và kháng cự bạn bè cùng trang lứa. Giờ đây thấy con có thể thoải mái vui đùa, tôi cuối cùng cũng thở phào.

Sau một thời gian thích nghi, tôi tìm cho con một trường ngôn ngữ và tìm cho mình một công việc phiên dịch. Tuy lương thấp, nhưng tự mình kiếm tiền bằng năng lực khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với việc làm một Thẩm phu nhân chỉ biết ngửa tay xin tiền.

Nhưng những ngày bình yên không kéo dài được lâu. Một ngày nọ, khi tôi vừa giục con ăn sáng, thắt dây an toàn chuẩn bị đưa con đi học thì trước cổng nhà xuất hiện một vị khách không mời. Là Thẩm Cảnh Tuân.

Tim tôi đập thình thịch, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

“Con đừng xuống xe, mẹ quay lại ngay.”

Sau khi dặn dò kỹ, tôi bước ra cổng. “Anh đến đây làm gì?”

Vài tháng không gặp, anh ta gầy đi nhiều. Bộ vest từng vừa vặn giờ rộng thùng thình, quầng thâm dưới mắt hiện rõ.

“Giai Phái, trên xe có phải Miểu Miểu không?” Thẩm Cảnh Tuân kích động. “Anh biết ngay Miểu Miểu không sao mà! Cho anh gặp con, con hồi phục thế nào rồi?”

Tôi nhanh chóng khóa cổng lại. “Tránh xa con gái tôi ra. Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Đừng báo cảnh sát, Giai Phái.” Thẩm Cảnh Tuân hốt hoảng vươn tay qua hàng rào định nắm lấy tôi. “Anh đã tìm hai mẹ con rất lâu. Anh thực sự biết sai rồi. Thời gian qua anh đã trải qua nhiều chuyện, suy nghĩ rất nhiều, là anh có lỗi với hai mẹ con. Cho anh một cơ hội để bù đắp được không?”

Tôi né tránh bàn tay anh ta. “Anh đã trả tiền thuê rồi, bù đắp cái gì nữa? Nếu thực sự muốn tốt cho chúng tôi thì hãy biến đi.”