A Niệm lo lắng cho ta, khẽ niệm pháp chú hỗ trợ. Nào ngờ còn chưa kịp giúp, đã bị Phù Dao thừa cơ chụp lấy.

Thân hình nhỏ bé giãy giụa trong tay nàng.

“Phù Dao, ngươi muốn giết ta thì thôi, nhưng hắn là huyết mạch của Trường Trạch!”

Phù Dao cười gằn:

“Năm xưa nếu không phải ngươi mạng lớn, ngươi tưởng có thể sinh ra chúng sao?

Còn nghiệt súc kia, là nhờ Đế quân ngày đêm canh giữ, ấp mãi mới nở thành.

Không thì đã sớm bị ta tiễn xuống U Minh rồi.

Một thứ dính máu yêu quái, cũng xứng vấy bẩn Đế quân ư?!”

Từng chữ từng câu đầy ác ý, cuốn đến như gió bão.

A Niệm bị dọa sắc mặt trắng bệch. Ta khởi sát tâm, toan liều mình phản kích.

Ngay lúc ấy— một giọng nói lạnh lẽo như sương giá vọng xuống từ không trung:

“Ngươi nói ai là nghiệt chủng?!”

Trường Trạch đã đến.

Sau lưng chàng, một tiểu đồng y hệt A Niệm xuất hiện. “Nương thân!” Tiểu đồng lao vào lòng ta ôm chặt.

Không sai, đứa trẻ này mới chính là nghiệt súc nhà ta.

A Niệm bị Phù Dao túm cổ, mắt đỏ hoe, khóc nấc: “Phụ vương… cứu hài nhi…”

[24]

Nhờ Trường Trạch xuất hiện, Phù Dao hành thích bất thành. Nàng sợ hãi đến mềm cả chân, quỳ sụp dưới chân Đế quân, nào còn dáng vẻ hống hách ban đầu?

A Niệm chẳng rõ là bị thương hay bị kinh hách, về đến nơi thì đổ bệnh.

Ta chăm sóc mấy ngày, thấy thân thể hắn đã khá hơn, liền định đưa nghiệt súc rời đi.

Nào ngờ A Niệm không chịu, vừa tỉnh dậy đã ôm chân ta mà khóc:

“Nương thân đừng đi! Hài nhi muốn ở bên người!”

Mắt hắn đỏ hoe, dáng vẻ tội nghiệp xiết bao.

“Có phải là do hài nhi không đủ tốt, nên nương thân mới không thương, mới muốn bỏ lại hài nhi?”

Tiếng khóc ấy khiến lòng ta mềm nhũn. Ta đành cắn răng, chủ động đi tìm Trường Trạch.

“Ta muốn đưa A Niệm đi.”

Năm ấy ta bỏ lại hắn, là muốn đoạn tuyệt mọi truy tung của Trường Trạch.

Giờ chàng đã biết ta còn sống, thì ta cũng chẳng cần giấu diếm nữa.

Nếu chàng còn chút lương tâm, hãy thương xót mà giao A Niệm cho ta. Cũng để hai hài tử cùng nhau đoàn tụ.

“Vậy… còn ta thì sao?”

Kỳ lạ thay, Trường Trạch chẳng hề ngăn cản. Chỉ là ánh mắt khẽ run, giọng cũng nhẹ nhàng khó giấu buồn thương.

Ta nhìn thẳng chàng, bình thản đáp: “Ta chỉ cần A Niệm.”

[25]

Từ hôm ấy trở đi, Vân Thương sơn có thêm hai bóng dáng nhỏ.

Sơn cốc vốn thanh u đạm bạc, vì có hai đứa trẻ mà bỗng trở nên náo nhiệt tưng bừng.

Cuộc sống của ta cũng dần trở lại như cũ, thậm chí còn thêm vài phần an nhàn vui vẻ.

Ta thường trải chiếu nằm giữa biển hoa trong cốc, ung dung nhìn hai hài tử vừa học vừa đùa.

Nếu không có gì bất trắc, có lẽ đời này ta sẽ ẩn cư nơi đây mãi mãi.

Song không có nghĩa là ta chẳng hay biết chuyện ngoài cốc.

Đôi điểu Bích Lộ vẫn thường mang tin tức từ bên ngoài về. Chẳng hạn như việc một tiên cơ bị yêu thú sát hại ở thung lũng phía Nam.

“Nghe nói là tiên cơ bị giáng xuống từ Khôn Sơn Hư.”

Ta chẳng cần hỏi kỹ, cũng đoán được là ai—Phù Dao.

Năm đó nàng bị đưa về Khôn Sơn Hư. Trường Trạch thấy nàng tâm tính quá ác độc, liền phế nửa tu vi, đầy nàng xuống phàm giới để trừ yêu chuộc tội.

Ta cũng chẳng lấy làm lạ.

Chỉ là, ta cố ý vòng một chuyến ghé qua.

Phù Dao vẫn ngạo mạn, gắng gượng giữ lấy phong thái tiên gia của mình.

“Thời Doanh, đừng đắc ý vội. Đợi ta lịch luyện xong, tất sẽ quay lại tìm ngươi!”

Chỉ tiếc—nàng không còn cơ hội đó nữa.

Ta ban cho nàng một kiếm, phế nốt nửa tu vi còn lại.

Đã khinh miệt yêu tộc, vậy thì cứ để nàng mãi mãi sống lay lắt nơi phàm giới đi.

“Còn chuyện gì nữa không?”

“À, còn… Đế quân Trường Trạch ở ngoài cốc. Hôm nay nói học thêm mấy món mới, hỏi có thể mời hai đứa nhỏ ra ngoài ăn một bữa không.”

“……”

Từ khi ta mang A Niệm đi, Khôn Sơn Hư chỉ còn lại một mình Trường Trạch.

Không hiểu sao, chàng lại đến bên ngoài Vân Thương sơn dựng một căn tiểu lâu bằng gỗ.
Rảnh rỗi thì ngồi đó ngẩn ngơ.

Tựa như tiên nhân thoái tục, xuống trần thử chút khói lửa nhân gian.

Ban đầu ta cũng thấy bất đắc dĩ. Nhưng nghĩ kỹ lại, ta và Trường Trạch xưa nay vốn không oán hận thấu trời.

Hai hài tử đều là huyết mạch của chàng, hà tất chia lìa không qua lại?

Huống chi, bản lĩnh của chàng chẳng tệ, dạy dỗ được nhiều điều, lại có thể giúp ta trông nom lũ trẻ.

Thôi thì cứ coi như… ta lỡ tay mà chiếm tiện nghi vậy.

— Toàn văn kết.