Phía sau chúng ta, Phượng Chủ, Phượng Vũ và tất cả trưởng lão Phượng tộc đều chạy ra. Họ nhìn theo hướng chúng ta biến mất, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Phụ vương! Ca ca con điên rồi sao? Huynh ấy định giúp một con rắn đi đánh Long cung?” Phượng Vũ không dám tin vào mắt mình.
Phượng Chủ nhìn về phương xa, ánh mắt sâu thẳm.
“Nó không điên.”
“Nó chỉ đang dùng cách của riêng mình để bảo vệ người mà nó đã chọn.”
Ông dừng lại, trên người bùng phát một luồng khí thế mạnh mẽ.
“Truyền lệnh của ta!”
“Tất cả trưởng lão Phượng tộc nghe lệnh, lập tức tập hợp Phượng Vệ quân!”
“Mục tiêu, Long cung Đông Hải!”
“Long tộc quá mức kiêu ngạo rồi!”
“Hôm nay, Phượng tộc ta sẽ đòi lại công bằng cho Thái tử phi tương lai!”
…
Đông Hải Long cung.
Lúc này đang hỗn loạn cực độ.
Long Vương Ngao Quảng nhìn Kim Lân Xà Vương đang thoi thóp được Long hậu Ngao Tâm đem về, tức đến mức toàn thân run rẩy.
“Đồ điên! Ngươi đúng là đồ điên!”
“Ngươi có biết mình vừa làm gì không? Ngươi sẽ hủy hoại cả Long tộc này!”
Long hậu Ngao Tâm lại cười một cách điên cuồng.
“Ta hủy hoại Long tộc? Ta là đang cứu rỗi Long tộc!”
“Chỉ cần giết con rắn già này, giết sạch lũ tạp chủng trong ổ rắn, đứa nghiệt chủng kia sẽ không còn gì để vương vấn! Nó hoặc là ngoan ngoãn quay về làm Công chúa Long tộc, hoặc là… hoàn toàn đoạn tuyệt với chúng ta!”
“Đến lúc đó, chúng ta sẽ có lý do chính đáng để dọn dẹp môn hộ!”
Đúng lúc này, toàn bộ Long cung đột ngột rung chuyển dữ dội. Một luồng uy áp khủng khiếp đến cực điểm từ trên trời giáng xuống!
Mái vòm của Thủy Tinh Cung dưới luồng uy áp này vỡ vụn từng mảng! Nước biển tràn vào, chuông báo động vang rền!
Một giọng nói lạnh lẽo mang theo sát ý vô tận vang vọng khắp Đông Hải.
“Ngao Tâm!”
“Cút ra đây chịu chết!”
Ta và Phượng Ly lơ lửng trên Long cung. Chân thân Hoàng Kim Long Hoàng khổng lồ của ta che khuất hoàn toàn ánh mặt trời, long uy vàng rực khiến toàn bộ nước biển Đông Hải ngừng chảy.
Vô số tôm binh cua tướng dưới luồng uy áp này run rẩy, hồn siêu phách lạc.
Long Vương Ngao Quảng và Long hậu Ngao Tâm dẫn theo một đám con cháu Long tộc lao ra khỏi Thủy Tinh Cung.
Khi họ nhìn thấy Phượng Ly đứng cạnh ta, và phía sau chúng ta là một đội quân Phượng Vệ đen kịt, rực cháy lửa hồng, tất cả những con rồng đều lộ vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.
Phượng tộc đã dốc toàn lực xuất quân. Vì ta.
“Kim Thiểm Thiểm… không, con gái ta…” Long Vương Ngao Quảng nhìn ta, giọng nói run rẩy, “Con… con định làm gì? Con định vì mấy con rắn mà gây ra đại chiến Long Phượng sao?”
“Câm miệng!”
Ta gầm lên một tiếng, long ngâm chấn động.
“Ngài không có tư cách gọi ta là con gái!”
“Ta hỏi lại lần cuối, Ngao Tâm đang ở đâu?”
Ánh mắt ta như lưỡi kiếm, khóa chặt vào người đàn bà điên đang trốn sau lưng Long Vương.
Ngao Tâm bị ánh mắt ta dọa cho run rẩy, nhưng miệng vẫn không chịu thua.
“Nghiệt chủng! Ngươi còn dám quay lại! Ngươi cấu kết ngoại tộc, tấn công Long cung, ngươi chính là kẻ phản tộc!”
“Phản tộc?” Ta cười, nụ cười lạnh lẽo thấu xương, “Hôm nay, ta sẽ cho bà thấy, thế nào mới gọi là dọn dẹp môn hộ thực sự!”
Ta không nói nhảm nữa, chiếc đuôi rồng khổng lồ mang theo sức mạnh vạn quân, quất mạnh về phía bà ta!
Long Vương Ngao Quảng biến sắc, định ngăn cản, nhưng bị luồng yêu hoàng khí mạnh mẽ của Phượng Ly khóa chặt.
“Đối thủ của ngài là ta.” Phượng Ly thản nhiên nói.
Long Vương không thể cử động. Chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc đuôi của ta quất văng bà ta khỏi Long cung, bay vút lên chín tầng mây!
Ta lao vút lên, đuổi theo. Ta không giết bà ta ngay lập tức. Ta muốn bà ta phải nếm trải tất cả những nỗi đau mà xà cha và các huynh đệ ta đã chịu.
Trên chín tầng mây, ta dùng móng vuốt bóp nát sừng rồng của bà ta. Lại một móng khác, xé toạc miếng Nghịch Lân của bà ta.