Nàng rũ bỏ đi dáng vẻ ngụy trang khép nép nhát gan ngày thường.

Nàng từng bước một đi đến trước mặt Triệu Uyên, từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Cung nữ sao?”

Nàng cười lạnh một tiếng, từ trong vạt áo lót, moi ra một miếng ngọc bội xanh biếc, cùng một bức huyết thư đã ngả vàng.

Trên ngọc bội rồng lượn vòng quanh, đó chính là tín vật tùy thân của các đời Đế vương triều Đại Thịnh.

“Hai mươi năm trước, Tiền Hoàng hậu hạ sinh một bé gái.”

Giọng nói của nương ta truyền khắp Thiên Đàn.

“Bà ta sợ vị trí Hoàng hậu không giữ được, ngay trong đêm đã mua một bé trai từ ngoài cung vào để tráo đổi.”

“Cái dã chủng bị tráo đổi vào đó, chính là ngươi!”

Triệu Uyên toàn thân chấn động kịch liệt, trừng lớn mắt nhìn bức huyết thư, từng bước lui về phía sau.

“Ngươi bản tính tàn bạo, khát máu thị sát. Tiền Hoàng hậu phát hiện mình căn bản không thể khống chế nổi ngươi.”

Nương ta từng bước ép sát, chữ chữ huyết lệ.

“Ngươi vì muốn cường hành kế vị, đã đích thân hạ độc vào bát thuốc của Tiên đế!”

“Ngươi thậm chí dùng lụa trắng, sống sờ sờ siết chết vị dưỡng mẫu đã ẵm ngươi vào cung!”

Oanh!

Trên dưới Thiên Đàn, lập tức nổ tung.

Thí phụ sát mẫu, thiên lý nan dung.

Bá quan ồ lên kinh ngạc, thiết kỵ trường thương gõ xuống đất, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.

“Tiền Hoàng hậu trước lúc nhắm mắt xuôi tay, cuối cùng cũng biết được mình đã nuôi dưỡng một con sói mắt trắng cắn ngược lại mình.”

Nương ta đem bức thư máu hung hăng ném thẳng vào mặt Triệu Uyên.

“Bức mật hàm và ngọc bội này, chính là thứ mà bà ta trước khi chết liều mạng gửi ra ngoài cung!”

“Ta, chính là vị công chúa chân chính bị vứt bỏ khỏi hoàng cung năm đó!”

Triệu Uyên hoàn toàn suy sụp rồi.

Hắn rốt cuộc cũng nhận ra, bản thân từ đầu đến cuối, đều nằm gọn trong sự tính toán của hai mẹ con ta.

Hắn đột ngột ngoảnh đầu lại, gắt gao trừng mắt nhìn ta.

“Là ngươi…”

Hắn nghiến răng vỡ vụn, trong mắt đầy rẫy sát ý.

“Là nghiệt chủng nhà ngươi!”

“Lúc trước khoảnh khắc ngươi kề vào tai ta, nói ra những lời đó…”

“Ta lẽ ra nên mặc kệ tất cả mà trực tiếp bóp chết ngươi đi!”

Ta ngồi gọn trong lòng nương ta, nhìn bộ dạng như chó nhà có tang của hắn.

Ta cong khóe miệng, cười khẩy ra tiếng.

【Hạng phế vật bẩm sinh đa nghi, lại ưu nhu quả đoán như ngươi.】

【Ngươi vừa lo sợ có kẻ khác biết được chuyện này, muốn giữ ta lại để nhổ cỏ tận gốc.】

【Lại vừa cứ luôn muốn mượn tay người khác giết ta, để lưu lại mặt mũi nhân quân cho chính mình.】

【Nếu như ngay từ lúc ở Dưỡng Tâm điện ngươi trực tiếp ra tay, có lẽ còn sống thêm được vài ngày.】

【Hoàng gia chúng ta, làm gì có cái loại phế vật vừa muốn làm kỹ nữ, lại vừa muốn lập đền thờ như ngươi chứ!】

10

Triệu Uyên tức giận đến mức hai mắt trắng dã.

“Phụt…”

Hắn ngửa mặt phun ra một búng máu tươi thật lớn.

“Bắt lấy!”

Đại tướng quân hạ lệnh một tiếng.

Thiết giáp quân xông lên như hùm như lang, túm lấy tóc Triệu Uyên.

Đem hắn đè nghiến lên đoạn đầu đài.

Máy chém giơ lên thật cao.

“Không! Trẫm là chân mệnh Thiên tử! Trẫm là…”

Phập!

Máu tươi phun trào.

Cái đầu chết không nhắm mắt của Triệu Uyên, lăn lộc cộc dọc theo bậc thềm bạch ngọc của Thiên Đàn.

Lăn lông lốc tới tận dưới chân của văn võ bá quan.

Đại tướng quân giơ thanh trường kiếm đẫm máu lên, quỳ một chân trên đất.

“Thần, tham kiến Trưởng công chúa điện hạ!”

Dưới đài mười vạn thiết giáp quân đồng loạt quỳ rạp xuống, binh khí chạm đất, tiếng hô chấn động đất trời.

“Trưởng công chúa thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế!”

Bá quan thấy thế, dồn dập rạp mình khấu đầu.

Nương ta bước lên trước, một cước đá văng thi thể không đầu của Triệu Uyên.

“Truyền chỉ ý của bổn cung!”

Nàng từ trên cao nhìn xuống, thanh âm lạnh lùng tàn nhẫn, truyền khắp Thiên Đàn.