“Tuyển thủ số 12 Đường Mật bị phán định gian lận, hủy tư cách thi đấu trận này.”
Toàn bộ khán giả cả nước, tất cả giáo viên phòng tuyển sinh đại học đều thông qua livestream nhìn thấy cảnh này rõ ràng.
Cô ta mất mặt trước cả nước.
Cuộc thi kết thúc.
Tôi và Trình Tri Diên không chút hồi hộp giành chức quán quân.
Các trưởng phòng tuyển sinh của Thanh Hoa, Bắc Đại, Phục Đán, Giao Đại trực tiếp lao tới, vây kín chúng tôi.
“Chào em, tôi là người của phòng tuyển sinh Thanh Bắc. Đây là thỏa thuận tuyển thẳng của chúng tôi, học bổng 1 triệu!”
“Em xem Kinh Đại của chúng tôi đi, chuyên ngành tùy em chọn, chúng tôi cộng thêm 500 nghìn!”
Còn Tào Dương và Đường Mật ở bên cạnh vì muốn đùn đẩy trách nhiệm, bắt đầu chó cắn chó, cãi nhau cực kỳ ầm ĩ.
Khi quay lại trường lần nữa, chúng tôi đã là học thần danh xứng với thực.
Tôi và Trình Tri Diên được mời lên bục phát biểu, chia sẻ kinh nghiệm học tập.
Ánh đèn rọi lên người chúng tôi. Dưới sân khấu là tiếng vỗ tay như sóng thần cùng ánh mắt sùng bái.
Nói thật, làm màu lâu như vậy, đến khoảnh khắc này ngược lại có chút nhạt nhẽo.
“Không có kinh nghiệm cụ thể gì cả. Cứ cuốn là xong.”
Chia sẻ kết thúc, tôi và Trình Tri Diên đi trên đường về.
Tôi đá viên sỏi dưới chân, thở dài:
“Vẫn chẳng có độ khó gì cả.”
Cậu ấy đút hai tay vào túi, nhìn ráng chiều nơi chân trời, giọng lười nhác:
“Cuốn tới cuốn lui, người ở lại vẫn chỉ có hai chúng ta.”
Hai chúng tôi nhìn nhau cười.
Đúng vậy.
Cuốn đến cuối cùng, đối thủ chỉ còn lại lẫn nhau.
Cảm giác này, cũng khá sướng.