QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/so-no-cua-chi-shipper/chuong-1

Chỉ sau một đêm, fan của tôi vượt mốc năm triệu.

Còn Cố Thần Xuyên và Lâm Tử Nguyệt, trở thành chuột qua đường, toàn mạng hô đánh.

Trường của Cố Thần Xuyên, chịu áp lực dư luận, phát thông báo sẽ mở cuộc điều tra.

Tôi tưởng như vậy là bọn họ sẽ ngừng lại.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự trơ trẽn của họ, cùng khả năng truyền thông nhà Lâm Tử Nguyệt.

Vài ngày sau, kết quả điều tra công bố.

Kết luận: Cố Thần Xuyên và Lâm Tử Nguyệt chỉ ở quán cà phê trong khách sạn để trao đổi học thuật, không hề ở chung phòng. Video trên mạng là “cắt ghép ác ý”, thuộc tin đồn thất thiệt.

Ngay sau đó, một tin càng khiến tôi bất ngờ hơn ập đến.

Trường không những không xử lý Cố Thần Xuyên, ngược lại còn đẩy nhanh tiến trình bình chọn “Ngôi sao nghị lực năm”.

Vòng biện luận cuối cùng sẽ được livestream toàn trường.

Và Cố Thần Xuyên, dựa vào thành tích xuất sắc cùng trải nghiệm “chịu đựng áp lực dư luận”, trở thành ứng viên duy nhất.

Đây — chính là thủ đoạn của nhà Lâm Tử Nguyệt.

Họ muốn dùng một màn “rửa trắng” hoành tráng, lại được gắn mác chính thống, để chặn miệng tất cả mọi người.

Chỉ cần Cố Thần Xuyên nhận được danh hiệu chính thức “Ngôi sao nghị lực”, thì chẳng khác nào nhà trường đứng ra bảo chứng cho nhân phẩm của hắn. Mọi chuyện trước đây, đều có thể bị gán thành “sự bôi nhọ ác ý của cô bạn gái cũ không có đạo đức”.

Đó sẽ là khoảnh khắc huy hoàng nhất, vừa có danh, vừa có lợi của Cố Thần Xuyên.

Tôi nhận được tin nhắn riêng từ đội ngũ truyền thông của bọn họ, đầy sự ngạo mạn của kẻ chiến thắng:

“Tô tiểu thư, tối thứ Sáu tám giờ, nhớ xem livestream nhé. Tận mắt chứng kiến thế nào gọi là khác biệt trời vực.”

Tôi nhìn tin nhắn, không trả lời.

Tôi mở thư mục mà mình đặt tên là “Vũ khí tối thượng”.

Trong đó, chỉ có một đoạn ghi âm.

Đó là do tôi vô tình ghi lại. Hôm ấy tôi mang đồ ăn khuya cho hắn, bỏ điện thoại vào túi mà chưa tắt máy. Đầu dây bên kia, là giọng hắn và đám bạn cùng phòng đang khoác lác trong ký túc.

Tôi bấm nút phát.

Giọng Cố Thần Xuyên quen thuộc mà xa lạ, mang theo men say, vang lên từ loa máy tính:

“Tô Tình? Ha, chẳng phải là cái ví di động kiêm bảo mẫu người của tôi sao? Dáng dấp cũng ổn, dẫn ra ngoài không mất mặt, quan trọng là ngoan, dễ nắm trong tay.”

“Đợi tôi lên bờ rồi, chắc chắn đá cô ta một cước. Mấy ông nghĩ coi, ba của Lâm Tử Nguyệt là ai? Chỉ cần tôi bám vào cô ta, thì chuyện ở lại trường hay vào công ty lớn, chẳng phải dễ như trở bàn tay à? Tô Tình thì cho tôi được gì? Giao đồ ăn cho tôi cả đời chắc? Hahahaha…”

Tôi lặng lẽ nghe, nét mặt không một chút biến động.

Điện thoại lại rung lên, là thông báo đẩy:

【Livestream vòng chung kết bình chọn “Ngôi sao nghị lực năm” của Đại học A, sẽ bắt đầu lúc 20:00 tối nay. Kính mời đón xem!】

Tôi tắt máy tính, cầm chìa khóa xe, bước ra khỏi phòng thuê theo ngày.

Tôi không đi đâu cả.

Tôi chỉ cưỡi chiếc xe điện cũ, quay về khu ổ chuột mà ba năm trước tôi vì tiết kiệm tiền cho hắn mà phải thuê trọ.

Đêm buông xuống, tôi dừng xe ở con ngõ quen thuộc, tăm tối.

Rồi, tôi lấy điện thoại ra, mở phần mềm livestream.

Tối nay, phải có một đoạn kết.

Đúng 20:00, livestream chính thức của Đại học A mở màn.

Trong ống kính là hội trường xa hoa tráng lệ, bên dưới ngồi kín lãnh đạo trường, giáo sư, và đại diện sinh viên.

Dưới ánh đèn sân khấu, Cố Thần Xuyên mặc âu phục chỉnh tề, gương mặt ngập tràn sự tự tin pha chút khiêm nhường.

Thoạt nhìn, hắn thực sự giống như một ngôi sao mới đang lên.

Tôi dùng một chiếc điện thoại khác chia màn hình để xem livestream của hắn, đồng thời mở phòng livestream của mình.

Tôi không đến hiện trường, cũng không lộ mặt.

Ống kính livestream của tôi hướng thẳng vào khu ổ chuột trước mặt.

Những tòa nhà tồi tàn, con hẻm chật hẹp, trên đầu là mạng điện chằng chịt như tơ nhện.

Đây là nơi tôi vì hắn mà sống suốt ba năm.

“Chào mọi người, tôi là chị shipper.”

Giọng tôi, qua điện thoại, vang ra ngoài.

Vừa mở phòng, đã có hàng triệu người đổ vào.

【Chị cuối cùng cũng lên sóng rồi! Mau xem livestream của A Đại đi, tra nam sắp được vinh danh Ngôi sao nghị lực!】

【Ghê tởm, thế giới này còn công lý không vậy?】

Tôi bình thản nói với ống kính:

“Đừng vội, mọi người đừng chửi. Hãy cùng nghe thử bài phát biểu đầy cảm động của bạn học Cố trước đã.”

Trong livestream chính thức của A Đại, Cố Thần Xuyên đã bắt đầu phần thuyết trình đầy biểu cảm.

“Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ đều là công nhân bình thường. Họ dạy tôi rằng, con đường duy nhất là phải học.”

“Những ngày đêm ôn thi, vừa cô đơn vừa gian khổ. Mỗi ngày tôi chỉ ngủ năm tiếng, nhai ổ bánh mì rẻ tiền trong thư viện, uống nước nóng miễn phí. Vô số lần tôi đã muốn buông bỏ.”

“Nhưng nghĩ đến trách nhiệm trên vai, nghĩ đến những người đặt kỳ vọng vào tôi, tôi tự nhủ nhất định phải kiên trì!”