Luật sư Lý gật đầu: “Vậy hôm nay chúng ta rà soát lại toàn bộ những gì cô có, xem còn thiếu gì không.”

Cả buổi chiều hôm đó, chúng tôi ngồi trước máy tính, phân loại từng tấm ảnh chụp, ghi âm, bản chuyển khoản, lập mốc thời gian. Có nhiều chi tiết lúc đó tôi không để ý, giờ nhìn lại mới thấy sự bất thường rõ rệt đến mức nào. Ví dụ như việc mẹ anh ta đặc biệt nhạy cảm với những con số khi bàn về hồi môn; ví dụ như mỗi lần Chu Kiến Quốc nói “chúng ta là người một nhà” trên bàn ăn, ánh mắt ông ta luôn liếc về phía bố mẹ tôi; ví dụ như Chu Hạo khi nói “sau này chúng ta sẽ sống rất tốt” thường vô thức né tránh từ “tiền”.

Đến chập choạng tối, mắt tôi mỏi nhừ.

“Tạm thời dừng ở đây thôi.” Luật sư Lý gập máy tính. “Ngày mai tôi hẹn cô cùng đến đồn cảnh sát nộp tài liệu.”

“Vâng.” Tôi xoa thái dương. “Phiền anh quá.”

“Đây là công việc của tôi.” Anh cười. “Nhưng tôi nhắc cô trước, có thể cô sẽ nhận được đủ loại cuộc gọi từ phía bên kia, khuyên cô rút đơn, thương lượng riêng, thậm chí là chửi bới. Cô hãy chuẩn bị tâm lý.”

“Điện thoại thì có thể chặn.” Tôi nói. “Còn nếu họ dám chặn cửa nhà tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Anh nói một tiếng “được”, rồi khựng lại hỏi: “Còn bố mẹ cô, định khi nào thì nói?”

Tôi im lặng một chút.

“Tối nay về sẽ nói.” Tôi nói. “Tôi không muốn giấu nữa.”

Khi ra khỏi văn phòng, trời đã sập tối, gió cuối hạ vẫn còn hơi nóng. Tôi đứng đợi xe, bật điện thoại lên. Ngay lập tức, máy rung điên cuồng với hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.

Tôi lướt nhanh, Chu Hạo gửi cho tôi rất nhiều, có giải thích, nhận lỗi, cầu xin tôi tha thứ, cũng có những lời chất vấn trong lúc sụp đổ, nói tôi “quá tuyệt tình”, nói tôi “hủy hoại gia đình anh ta”. Tin cuối cùng gửi đến cách đây nửa giờ: “Em thực sự báo cảnh sát rồi sao?”

Tôi không trả lời. Tôi vào nhóm chat gia đình, thấy mẹ gửi vài tấm ảnh món ăn, bảo tối nay hầm canh, bảo tôi về sớm. Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.

Tôi trả lời mẹ một câu: “Mẹ ơi, đợi con, con về ngay đây.”

Về đến nhà, cửa mở ra, ánh đèn trong nhà ấm áp, không khí tràn ngập mùi cơm chín và canh hầm. Mẹ tôi từ trong bếp bước ra, tạp dề vẫn buộc ngang hông: “Sao về muộn thế con?”

“Con có chút việc ạ.” Tôi thay giày, đặt túi xách xuống.

Bố tôi ngẩng đầu nhìn tôi từ sofa, tay cầm điều khiển tivi: “Sắc mặt không tốt, trong người không khỏe à?”

“Bố, mẹ.” Tôi hít một hơi thật sâu. “Con có chuyện muốn nói với bố mẹ.”

Trên bàn ăn bày đầy các món. Tôi ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, tim đập hơi nhanh.

“Có chuyện gì thế?” Mẹ tôi nhận ra điều bất thường, giọng trầm xuống. “Có phải lại cãi nhau với Chu Hạo không?”

“Không hẳn là cãi nhau ạ.” Tôi nhìn họ. “Mà là cãi xong rồi.”

“Nghĩa là sao?” Bố tôi nhíu mày.

Tôi lấy điện thoại ra, mở những tấm ảnh chụp màn hình, đẩy đến giữa bàn.

“Đây là lịch sử trò chuyện giữa anh ta và một người tên Triệu Minh Viễn.” Tôi nói. “Còn có hợp đồng thế chấp nhà và bản ghi nhận cấn trừ nợ.”

Bố mẹ tôi ban đầu không hiểu lắm, nhưng càng xem sắc mặt càng khó coi. Tôi dùng ngôn ngữ đơn giản nhất, kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, bao gồm cả nguồn gốc 5,5 triệu, việc họ mưu đồ lấy tiền của tôi, và tất cả những gì đã xảy ra ở góc phố hôm nay.

Khi kể đến cuộc điện thoại của Chu Hạo, tôi khựng lại một chút, rồi thuật lại nguyên văn.

Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng tủ lạnh chạy rì rì. Đũa của mẹ tôi rơi xuống bàn, tạo nên một tiếng “cạch” nhẹ.

“Nó bảo con cứ lĩnh chứng trước, rồi ly hôn, để bố nó dùng tiền của con trả nợ?” Giọng mẹ tôi run rẩy. “Nói thế mà nghe được à, đây là lời con người nói sao?”