Ánh mắt hắn lướt qua đám nha hoàn bà tử trong phòng đang run như cầy sấy, cuối cùng dừng lại trên bà đỡ đã sợ đến mềm nhũn ngã ngồi dưới đất.
“Những gì xảy ra trong phòng sinh hôm nay, những gì nhìn thấy, nghe thấy, ai dám truyền ra ngoài dù chỉ một chữ…”
Hắn không nói tiếp nữa, nhưng giọng điệu âm lãnh kia đã khiến tất cả mọi người không kìm được mà rùng mình một cái.
“Nô tỳ không dám! Xin Hầu gia yên tâm!” Đám người lộp bộp quỳ rạp đầy một đất, đầu cúi thấp xuống.
Cố Tranh không còn để ý đến các nàng nữa, hắn quay về bên giường, lại cúi đầu nhìn đứa trẻ nhỏ xíu kia.
Ánh mắt hắn rất phức tạp, ta không hiểu được.
Rất lâu sau, hắn vươn tay, dùng đầu ngón tay khẽ chạm lên gò má mềm mại của đứa bé.
Động tác ấy, mang theo một tia xa lạ và do dự đến chính bản thân hắn cũng chưa từng nhận ra.
“Từ hôm nay trở đi, nó là đích trưởng tôn của phủ Vĩnh An Hầu.” Hắn chậm rãi mở miệng, như đang nói với ta, lại như đang tuyên cáo với tất cả mọi người.
“Đặt tên… ” Hắn ngừng lại một chút, dường như đang suy nghĩ, “gọi là Cố Tư.”
Cố Tư.
Chữ Tư trong tương tư.
Hắn đang tương tư ai? Hay nói đúng hơn, sự xuất hiện của đứa bé này, chẳng qua chỉ là một điểm vướng trong lòng hắn, một nghi điểm cần phải luôn luôn đề phòng?
Ta ôm đứa trẻ, không nói một lời.
Cuối cùng lão phu nhân vẫn bị khuyên đi, lúc bà rời khỏi, ánh mắt oán độc ấy, suýt nữa như muốn khoét trên người ta hai miếng thịt.
Ta biết, chuyện này, không dễ dàng qua đi như vậy.
Cố Tranh xử lý xong những kẻ còn lại, cả gian phòng rất nhanh đã yên ắng trở lại. Lý mụ mụ trước đó từng hống hách với ta, cùng với Xuân Đào vẫn luôn bớt xén đồ ăn của ta, đều bị lôi thẳng ra ngoài, đến một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra.
Phủ Hầu đổi người còn nhanh hơn lật sách.
Chẳng mấy chốc, một bà mụ trông hiền hòa, cung thuận, dẫn theo hai tiểu nha hoàn đi vào, hành lễ với ta.
“Thiếu phu nhân, lão nô họ Trương, sau này sẽ do lão nô hầu hạ người và tiểu thiếu gia trong thời gian ở cữ.”
Các nàng tay chân lanh lẹ thu dọn phòng sinh, thay cho ta bộ y phục sạch sẽ, lại bưng tới bát canh sâm còn ấm.
Mọi thứ, đều khác hẳn trước kia một trời một vực.
Ta từ một công cụ sinh nở bị chê ghét, trong nháy mắt trở thành thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận, cần được hầu hạ cẩn thận.
Chỉ vì, ta sinh ra một đứa con trai trông giống Cố Tranh.
Đây thật là trò châm biếm lớn nhất trên đời.
Đêm đã khuya, Trương mụ mụ và đám nha hoàn đều lui ra gian ngoài.
Trong phòng chỉ còn ta và đứa trẻ.
Ta cúi đầu nhìn đứa bé Cố Tư đang ngủ say trong lòng, thân thể nhỏ bé của nó hô hấp đều đặn, hoàn toàn chẳng hay biết phong vân biến động bên ngoài.
Trong lòng ta, một nửa mềm mại, một nửa lạnh lẽo.
Ta không biết sự ra đời của nó, đối với ta, đối với chính nó, rốt cuộc là phúc hay họa.
Đang lúc ta miên man suy nghĩ, cánh cửa phòng lại bị nhẹ nhàng đẩy ra.
Là Cố Tranh.
Hắn đã thay triều phục, chỉ mặc một bộ thường phục màu mực, bớt đi mấy phần sắc bén, thêm vài phần tùy ý của người trong nhà.
Nhưng hàn khí trên người hắn, lại không giảm đi chút nào.
Hắn không thắp đèn, chỉ mượn ánh trăng từ ngoài cửa sổ hắt vào, bước tới bên giường ta.
“Nó ngủ rồi?” Hắn khẽ hỏi, ánh mắt dừng trên mặt Cố Tư.
“Ừ.”
Giữa chúng ta, lại rơi vào trầm mặc.
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt hắn từ trên người đứa trẻ, chậm rãi chuyển sang gương mặt ta.
Ánh nhìn ấy, như lưỡi dao có thực, dường như muốn mổ xẻ da thịt ta, nhìn thấu tất cả bí mật sâu kín nhất trong lòng ta.
“Tốt nhất là ngươi đừng lừa ta.”
Rất lâu sau, hắn ném xuống một câu như vậy.
“Nếu để ta điều tra ra, phía sau ngươi và đứa trẻ này có bất kỳ mưu đồ gì……”
Hắn cúi người, sát ta đến cực gần, ta thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh lãnh trên người hắn.