“Sau này chế độ thanh toán chi phí của nhân viên kinh doanh công ty, có thể thay đổi một chút không?”
Ông ta sửng sốt.
“Chi phí phát triển khách hàng giai đoạn đầu, thống nhất để công ty tạm ứng. Không để nhân viên kinh doanh tự ứng tiền, nếu có ứng thì cũng thanh toán đúng thực tế, đừng làm mấy chuyện trừ tới trừ lui.”
Tổng giám đốc Vương im lặng vài giây.
“Tiểu Trần, cậu đang nói vì bản thân hay vì cả phòng?”
“Vì cả phòng.”
Tôi nhìn ông ta.
“Tổng giám đốc Vương, lần này tại sao không ai dám nhận dự án Cẩm Hoa? Không phải vì giám đốc Mã nóng tính, mà vì mọi người đều sợ tự ứng tiền rồi không lấy lại được. Bỏ tiền túi của mình ra làm việc cho công ty, làm tốt thì là công lao của công ty, làm hỏng thì tự mình chịu lỗ. Ai muốn làm?”
Ông ta không nói.
“Lần trước Trương Vĩ đến Cẩm Hoa làm việc, tại sao lại bỏ ngang? Vì cậu ấy ứng hơn một nghìn để mời khách ăn, về công ty một đồng cũng không được thanh toán. Đương nhiên cậu ấy không làm nữa.”
Ngón tay Tổng giám đốc Vương nhẹ nhàng gõ hai cái trên mặt bàn.
“Chuyện này… tôi sẽ tìm hiểu.”
“Không cần tìm hiểu, tôi đã tìm hiểu giúp ông rồi.”
Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở ứng dụng ghi chú.
“Trong một năm qua, sáu nhân viên kinh doanh của phòng đã ứng tổng cộng tám mươi bảy nghìn bốn trăm tiền công tác phí và tiếp khách. Số tiền thực tế được thanh toán là hai mươi mốt nghìn ba trăm. Chênh lệch sáu mươi sáu nghìn một trăm.”
Mắt Tổng giám đốc Vương hơi nheo lại.
“Sáu mươi sáu nghìn một trăm này không vào sổ công ty, cũng không trả lại cho nhân viên kinh doanh. Nó đi đâu?”
Văn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió điều hòa thổi ra.
Tổng giám đốc Vương nhìn tôi rất lâu.
Tôi không né tránh.
“Tiểu Trần.” Cuối cùng ông ta lên tiếng, giọng rất nhẹ, “Cậu đây là…”
“Tổng giám đốc Vương, tôi không có ý gì khác.” Tôi cất điện thoại vào túi, “Tôi chỉ cảm thấy nếu quy định hợp lý hơn, sau này lại có dự án lớn thì sẽ không phải lần nào cũng chỉ có một mình tôi chịu nhận.”
Tôi đứng dậy.
“Chuyện thăng chức ông cứ xem xét, không cần gấp. Còn chuyện chế độ thanh toán, tôi lại thấy có thể sửa trước.”
Nói xong, tôi quay người đi.
Không ngoảnh lại.
Chương 10
Một tuần sau, công ty gửi một email nội bộ đến toàn thể nhân viên.
Tiêu đề: Thông báo về việc tối ưu hóa chế độ thanh toán công tác phí và chi phí tiếp khách của phòng kinh doanh.
Nội dung cốt lõi: Kể từ hôm nay, chi phí phát triển khách hàng giai đoạn đầu của nhân viên kinh doanh thống nhất do công ty tạm ứng; trong trường hợp thực sự cần cá nhân ứng trước, căn cứ hóa đơn thanh toán đúng số tiền thực tế, hủy bỏ khâu “tùy ý quyết định” trong quy trình kiểm duyệt nhiều cấp; tiêu chuẩn tiền khách sạn khi đi công tác tăng ba mươi phần trăm.
Người ký ban hành: Tổng giám đốc.
Lão Triệu đọc email xong, ngồi tại chỗ bật cười thành tiếng.
“Tôi làm ở công ty này năm năm rồi, đây là lần đầu tiên thấy loại email này.”
Tôi không nói gì, bấm mở email tiếp theo.
Là phòng nhân sự gửi, thông báo thứ Hai tuần sau tôi chính thức đảm nhiệm vị trí quản lý kinh doanh cấp cao, phụ trách tuyến Cẩm Hoa và phát triển khách hàng lớn.
Phương án lương được đính kèm bên trong, quả thật tăng gấp đôi.
Email tiếp theo.
Thông báo điều chỉnh vị trí của Tiền Quốc Đống.
Từ trưởng phòng kinh doanh điều sang làm trưởng “nhóm hỗ trợ thị trường”.
Điều chuyển ngang cấp, nghe thì hay.
Thực tế chính là bị gạt khỏi quyền lực.
Nhóm hỗ trợ thị trường tổng cộng có ba người, làm những việc như sắp xếp tài liệu và phân tích đối thủ, không có tài nguyên khách hàng tuyến đầu, cũng không có hoa hồng.
Sau này anh ta còn muốn dựa vào việc cắt tiền thanh toán của người khác để gom quỹ riêng, đừng hòng.
Lúc tan làm, tôi gặp anh ta ở cửa thang máy.
Trong tay anh ta xách một thùng giấy, bên trong đựng những món đồ linh tinh chuyển từ chỗ ngồi cũ xuống.
Nhìn thấy tôi, anh ta khựng lại.
Biểu cảm trên mặt rất phức tạp.
Có oán hận, có không cam lòng, còn có một chút như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Tôi gật đầu với anh ta.
“Anh Tiền.”
Môi anh ta động đậy.
Cuối cùng chỉ nặn ra được một tiếng: “Ừ.”
Sau đó cúi đầu đi vào thang máy.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi nhìn thấy hai vai anh ta sụp xuống.
Thùng giấy trong tay nhẹ hơn rất nhiều so với chiếc thùng anh ta mang tới ngày đầu tiên làm trưởng phòng kinh doanh.
Tôi đứng ở cửa thang máy, nhìn con số tầng liên tục nhảy xuống.
Điện thoại rung một cái.
Tin nhắn của giám đốc Mã: Tiểu Trần, tháng sau Cẩm Hoa có một dự án mới, báo trước với cậu một tiếng, quy mô lớn hơn lần này. Rảnh thì qua đây nói chuyện.
Tôi trả lời hai chữ: Đã rõ.
Sau đó mở ứng dụng ghi chú.
Tìm dòng chữ kia.
“Ngày 14 tháng 6. Ứng trước 4.230, thực thanh toán 312. Chênh lệch 3.918.”
Tôi nhìn nó lần cuối.
Xóa.
Quay người bước ra khỏi cổng công ty.
Bên ngoài trời vẫn còn sáng, gió tháng Bảy thổi tới mang theo hơi nóng, cũng mang theo một cảm giác vô cùng sảng khoái.
Tôi nhớ đến câu Tiền Quốc Đống vỗ vai tôi nói một tháng trước.
Người trẻ, chịu thiệt là có phúc.
Anh ta nói đúng.