Mọi người góp góp một chút, lại thương lượng thêm với khách sạn một phen, cuối cùng cũng bồi thường xong số tiền đó.

Thế mới kéo được anh họ ra ngoài.

Về đến nhà, Trần Vân nhất quyết đòi ly hôn với anh họ: “Loại người như anh tôi sống không nổi thêm một ngày nào nữa, anh bồi thường cho tôi hai triệu, chúng ta lập tức ly hôn!”

Lúc này Trần Vân vẫn còn tưởng là phía anh họ có tiền mà không chịu bỏ ra.

Anh họ râu ria lởm chởm cầm ghế lên ném thẳng về phía Trần Vân.

“Con đĩ này, mày bán đi thì được giá nổi hai triệu à?”

Trần Vân hoàn toàn không ngờ anh họ lại chẳng nói lý lẽ gì, chỉ có thể trốn trong toilet rồi lén gọi điện cho tôi.

Ban đầu tôi không muốn quản, nhưng lại sợ ép cô ta quá rồi cô ta quay sang hại mình, nên đành phải qua cứu cô ta.

Vừa bước vào cửa, Trần Vân đã khóc: “Đào Hân, cậu mau giúp tôi với, cho dù có phải lấy anh cậu thì tôi cũng không muốn ở bên anh ta nữa!”

Tôi cạn lời: “Anh trai tôi giờ đã có vợ rồi, cậu đừng có mà đánh chủ ý lên anh ấy nữa.”

Nhà anh họ nồng nặc mùi rượu, thấy tôi định đưa Trần Vân đi, mợ lập tức không vui.

“Mày đứng lại đó cho tao, Đào Hân, tao còn chưa tính sổ với mày đâu, mày lại còn tự dâng đến tận cửa.”

“Mày xem mày giới thiệu cho con trai tao kiểu gì thế? Vừa cưới xong đã cắm sừng, làm tổn hại danh tiếng con trai tao, mày nói bồi thường thế nào đi!”

Sao lại lôi cả tôi vào chuyện này nữa.

Tôi cố nén tức giận giải thích: “Yêu đương kết hôn là chuyện của hai người họ, vì sao bắt tôi đền?”

Trần Vân trốn sau lưng tôi nói: “Cho dù tôi ngoại tình thì sao chứ? Chẳng phải là do anh vô dụng, không thể cho tôi hạnh phúc hay sao? Tôi nói cho anh biết, mau bồi thường tiền viện phí cho tôi, hai triệu một xu cũng không được thiếu!”

Anh họ cười lạnh một tiếng, trực tiếp đập vỡ chai bia, giơ mảnh chai sắc nhọn lên mắng: “Tiền? Một xu cũng không có! Hôm nay cô còn dám bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ đuổi đến tận nhà mẹ đẻ của cô mà đánh chết cô!”

Trần Vân lập tức sợ đến mức không dám nói nữa, tôi chỉ đành trấn an: “Anh họ, anh làm gì mà cứ dây dưa với loại đàn bà lẳng lơ như cô ta, thà ly hôn rồi tìm một người tốt khác không được à.”

Anh họ châm một điếu thuốc, chậm rãi lên tiếng: “Muốn ly hôn cũng được, mấy ngày nay tôi tiêu cho cô ta tổng cộng hơn bốn trăm nghìn, cộng thêm phí tổn thất tinh thần của tôi, rồi cả tiền tiệc cưới nữa, tổng cộng một triệu, trả tiền xong thì ly hôn.”

Trần Vân trừng lớn mắt: “Anh tìm tôi đòi tiền, anh sao có thể vô liêm sỉ đến vậy?”

Lúc này, vết thương trên mặt cũng chẳng còn đau nữa, không muốn ly hôn nữa, hai người lại cãi nhau vì tiền.

Anh họ hung hăng đẩy cô ta một cái: “Ông đây mời cô ăn cơm đều phải vay tiền qua app, tôi nói cho cô biết, cô không trả thì cứ chờ mà cùng tôi gánh khoản nợ ấy đi!”

Hóa ra suốt bao lâu nay, anh họ toàn dựa vào vay nợ để giả làm đại gia.

Trần Vân không ngờ anh ta thật sự không có tiền, tức đến mức cả người run bần bật: “Anh lừa hôn! Lừa hôn!”

Mợ cả hét lên: “Cãi cái gì mà cãi, mấy đứa náo loạn thành thế này còn không phải đều tại Đào Hân à, là nó giới thiệu hai đứa quen nhau thì nó phải chịu trách nhiệm với hai đứa chứ!”

“Đào Hân, nhà cháu giàu như vậy, lấy ra chút tiền cho anh họ cháu dùng thì đã sao? Cháu thật sự muốn nhìn anh họ cháu ế vợ cả đời à?”

Trần Vân nghe vậy, do dự một chút rồi hỏi: “Đào Hân, nhà cậu thật sự rất có tiền à?”

Anh họ tiếp lời: “Đương nhiên rồi, bố mẹ nó đều mở xưởng, một năm kiếm mấy triệu đấy!”

Mợ cả cũng hùa theo: “Anh trai nó cưới con bé gái quê gội đầu kia còn cho tới sáu trăm nghìn tiền sính lễ nữa cơ!”

Trần Vân cắn chặt môi, tức giận nói: “Sao cậu không nói với tôi sớm? Nếu cậu nói sớm, tôi còn lấy anh ta à?”